Tạ Thần Châu phẫn nộ bịt miệng Hoắc Ánh Tuyết, không cho cô ta nói tiếp.

Rồi mắt đỏ hoe, nhìn theo gia đình ba người chúng tôi dần xa khuất.

15

Tôi và Chu Trạch Yến trở về căn nhà của chúng tôi ở Kinh thị.

Trước đó tôi ngại ở một mình quá lạnh lẽo nên chọn ở khách sạn.

Giờ chồng và con gái đều đã ở đây.

Đương nhiên phải về nhà.

Tạ Thần Châu cũng vậy, Thẩm Tranh cũng thế, không ai đến làm phiền nữa.

Như thể bốc hơi khỏi thế giới.

Còn phía nhà họ Hoắc.

Vì chuyện của Hoắc Ánh Tuyết, lúc này đã rối như canh hẹ.

Thư luật sư từ bộ phận pháp chế của Chu thị, cộng thêm đơn tố cáo công khai tôi đứng tên Văn Tây gửi đi.

Tài khoản của Hoắc Ánh Tuyết bị cư dân mạng công kích dữ dội, đến mức phải đóng khu bình luận.

Hàng loạt nhà đầu tư và đối tác thấy tình hình bất lợi, lập tức hủy hợp đồng.

Không chỉ đối mặt khoản bồi thường khổng lồ.

Bản thân cô ta, thậm chí còn có thể vướng vòng lao lý.

Dù sao cũng là cô em gái đã che chở bao năm.

Hoắc Kiêu cuối cùng vẫn tìm đến.

Dẫn theo Hoắc Ánh Tuyết.

“Lan Lan, chúng ta nói chuyện đi.”

Khi đó Chu Trạch Yến đã đến công ty, tôi đang định đưa Khả Khả ra ngoài dạo phố, làm quen lại Kinh thị.

Ở nước ngoài, tôi thường nói với con bé rằng trong nước mới là gốc rễ của chúng tôi, là nhà thật sự.

Tôi vốn không muốn để ý.

Nhưng nhìn dáng vẻ Hoắc Kiêu không đạt mục đích không chịu bỏ cuộc.

Tôi đành bảo bảo mẫu đưa Khả Khả ra vườn chơi trước.

Tôi không mời họ vào nhà, chỉ dựa vào khung cửa.

“Nói đi.”

Hoắc Kiêu im lặng một lúc, rồi đẩy Hoắc Ánh Tuyết mặt mày tái nhợt ra phía trước.

“Ánh Tuyết đã biết sai rồi, nó cũng đã nhận bài học, danh tiếng cũng hủy hoại cả rồi, Lan Lan, rút đơn kiện đi.”

Anh ta dừng một chút.

“Hơn nữa nó đang mang thai, theo quy định có thể không phải ngồi tù, em cần gì tốn công vô ích.”

“Hoắc tổng đến đây, hóa ra chỉ để nói câu cuối cùng đó?”

Tôi suýt bật cười vì tức, lạnh giọng.

“Chuyện đó không cần anh lo, đợi sinh xong đứa bé, nhà tù cô ta phải vào, một ngày cũng không thiếu.”

Hoắc Ánh Tuyết đột ngột ngẩng đầu, không khóc nữa, gương mặt méo mó.

“Hoắc Lan, cô rất đắc ý đúng không? Nghĩ mình thắng rồi?”

Giọng cô ta vọt lên cao vút.

“Tại sao cô phải quay về? Cô không ở đây, tất cả chúng tôi đều rất vui, tại sao phải phá hỏng cuộc sống yên bình của tôi? Sao cô không chết quách từ năm năm trước đi!”

“Đủ rồi!”

Hoắc Kiêu giận dữ, giơ tay tát mạnh vào mặt Hoắc Ánh Tuyết.

Anh ta quay sang nhìn tôi, môi siết chặt.

“Lan Lan dù thế nào cũng là em gái ruột của anh.”

Hoắc Ánh Tuyết ôm mặt, không tin nổi nhìn Hoắc Kiêu.

“Anh vì con tiện nhân đó mà đánh em? Tại sao cô ta vừa về mọi thứ đã thay đổi? Thần Châu thay đổi, anh thay đổi, Thẩm Tranh cũng thay đổi!”

“Rõ ràng lúc cô ta rời đi anh còn thở phào, rõ ràng anh luôn hận cô ta, hận cô ta hại chết ba mẹ mà!”

“Đừng nói nữa.” Hoắc Kiêu nghiến răng cảnh cáo.

Nhưng Hoắc Ánh Tuyết không chịu im, vừa khóc vừa cười.

“Hoắc Lan là sao chổi! Năm đó nếu không vì đi đón cô ta về nhà, ba mẹ sao lại gặp tai nạn? Cô ta không trở về, ba mẹ sẽ không chết, chúng ta vẫn tốt đẹp, cả nhà họ Hoắc bị cô ta hủy hoại hết!”

Tôi lặng lẽ nhìn màn kịch ấy.

Rất lâu sau.

Tôi khẽ cười.

Nhìn thẳng Hoắc Ánh Tuyết, từng chữ rõ ràng.

“Cái chết của ba mẹ tôi… thật sự chỉ là tai nạn sao?”

Sắc mặt Hoắc Kiêu biến đổi dữ dội.

“Em có ý gì?”

16

Hôm đó.

Hoắc Ánh Tuyết bị Hoắc Kiêu lôi về.

Ánh mắt lảng tránh của cô ta đã nói lên quá nhiều.

Hoắc Kiêu không phải kẻ ngốc.

Về đến nhà liền bắt tay điều tra chuyện năm xưa.

Và quả thật tra ra được manh mối.

Chuyện của ba mẹ nhà họ Hoắc năm đó không phải tai nạn!

Mà là do Hoắc Ánh Tuyết gây ra.

Hôm đó.

Tôi chỉ buột miệng thử cô ta một câu.

Bao năm qua, mỗi lần nhắc đến ba mẹ, thái độ của cô ta luôn rất kỳ lạ.

Trong lòng tôi khó tránh khỏi nghi ngờ.

Chỉ là ba mẹ xảy ra chuyện trước khi tôi về, tôi không có cách nào hỏi chi tiết.

Huống hồ vụ tai nạn ấy từ lâu đã được kết luận là sự cố ngoài ý muốn.

Ai có thể ngờ bên trong lại có nội gián.

Năm đó.

Hai người vừa biết tin về tôi liền vui mừng khôn xiết, không chỉ quyết định tự mình đi đón tôi, còn chuẩn bị sẵn cổ phần đứng tên tôi.

Hoắc Ánh Tuyết sợ tình thương bị chia sẻ.