Cùng lúc đó, các đạo diễn của những đoàn phim khác có lịch quay hôm nay cũng kéo đến. Một đám người vây kín lấy Cố Triết và Liễu Nhiễm, quyết đòi bằng được một lời giải thích.
“Hai người nói gì đi chứ, chúng tôi đã đóng phí thuê bãi đắt cắt cổ, giờ không vào được, hai người nói xem phải làm thế nào?”
“Cố tổng, chúng tôi chọn hợp tác với anh là vì tin tưởng anh, anh không thể làm chúng tôi thất vọng được.”
Đúng vậy, Cố Triết không chỉ cho đoàn phim của công ty nhà mình quay ở Ái Nguyệt Viên. Hắn còn qua mặt tôi, đem Ái Nguyệt Viên cho bên ngoài thuê để thu khoản phí bãi cao ngất ngưởng.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, người tụ tập trước cổng chính Ái Nguyệt Viên ngày càng đông. Mà cánh cổng sắt lớn của Ái Nguyệt Viên đã bị đóng chặt.
Liễu Nhiễm cố nặn ra một nụ cười: “Không sao đâu, mọi người đừng lo, tôi có cách vào.”
Vừa nói, cô ta vừa run rẩy rút chiếc thẻ từ trong túi xách ra.
“Tít —— Thông tin lỗi.”
8
Liễu Nhiễm thử lại mấy lần, nhưng máy vẫn báo lỗi thông tin. Rõ ràng chiếc thẻ từ trong tay cô ta đã bị vô hiệu hóa.
Cố Triết sải bước tiến lên, đẩy Liễu Nhiễm ra, áp sát mặt vào ống kính nhận diện khuôn mặt trên cổng chính.
“Mở cửa, tôi là Cố Triết.”
Đúng vậy, hồi trước để tiện cho Cố Triết quản lý Ái Nguyệt Viên, tôi không chỉ đưa chìa khóa mà còn cấp quyền qua lại cho hắn trên hệ thống an ninh của khu vườn.
Máy nhận diện khuôn mặt lập tức phản hồi, một giọng AI điện tử vang lên:
“Xin lỗi, thông tin của bạn đã bị đưa vào danh sách đen.”
Không khí dường như đông cứng lại. Đám phóng viên ùa lên, chụp lại khoảnh khắc này rõ mồn một.
Mấy vị đạo diễn đực mặt ra. Đạo diễn Trương là con cáo già lăn lộn bao năm trong giới giải trí, rất nhanh đã nhìn ra sự bất thường.
Sắc mặt Đạo diễn Trương hoàn toàn sầm xuống, mất hẳn sự khách sáo thường ngày: “Liễu Nhiễm, cô giải thích chút đi, khu vườn này rốt cuộc là của ai?”
Liễu Nhiễm lau mồ hôi lạnh trên trán, hoàn toàn không dám nhìn Đạo diễn Trương. Cô ta cũng thuộc đoàn phim của ông ấy. Những ngày qua, cậy được Cố Triết coi trọng, cô ta hô mưa gọi gió trong đoàn, tùy tiện đòi sửa kịch bản. Thậm chí cô ta còn chẳng thèm để Đạo diễn Trương vào mắt.
Bây giờ bị Đạo diễn Trương đối xử thế này, cô ta cuống quýt đến mức nước mắt tuôn rơi: “Tôi… Đương nhiên là của tôi, tôi…”
Vừa vặn lúc đó, tôi đi ngang qua.
Cố Triết lập tức chạy tới, túm chặt cổ tay tôi.
“Có phải do cô làm không? Lâm Nguyệt, sao cô lại độc ác như vậy, cô định hủy hoại tôi sao?”
Tôi cau mày, vừa định hất tay Cố Triết ra thì Liễu Nhiễm đột nhiên xông tới, loạng choạng đâm sầm vào người tôi. Không kịp đề phòng, tôi đứng không vững, loạng choạng lùi lại vài bước, eo sau đập vào cửa xe, đau đến mức mặt mũi trắng bệch.
Cố Triết theo phản xạ định đưa tay ra đỡ tôi, nhưng mới bước được nửa bước lại khựng lại.
Liễu Nhiễm chỉ vào tôi, trợn trừng hai mắt đầy căm phẫn:
“Lâm Nguyệt, cô rốt cuộc bị điên cái gì? Cô không biết thỏa thuận đánh cược sắp đến hạn rồi sao? Để thắng vụ đánh cược này, hai năm nay toàn bộ nhân viên công ty đã phải dốc hết sức nỗ lực, chỉ để đạt được mục tiêu doanh thu. Vậy mà cô lại vì ghen tuông vớ vẩn, đem chuyện này ra làm trò đùa với chúng tôi?”
Tôi khó nhọc chống tay để đứng thẳng dậy, chỗ eo bị đập rất đau. Vốn dĩ là người hay khóc, viền mắt tôi lập tức ửng đỏ.
Liễu Nhiễm chun mũi nhìn tôi: “Lâm Nguyệt, khổ nhục kế vô dụng thôi. Một đứa con gái từ vùng núi bước ra như cô da thô thịt dày, ngã nhẹ một cái thì có hề hấn gì?”
Nghe vậy, sự chán ghét của Cố Triết đối với tôi càng sâu đậm hơn: “Lâm Nguyệt, bây giờ tôi mới biết cô lại tâm cơ như vậy.”
Tôi ghim chặt ánh mắt vào Liễu Nhiễm, cười lạnh trong lòng. Con người Liễu Nhiễm, đúng là đã diễn xuất sắc vai “vong ân bội nghĩa”.