Ngay trước cổng chính, Liễu Nhiễm cười tươi như hoa, không quên vẫy gọi đám phóng viên theo sau.
“Mọi người ơi, bình thường Ái Nguyệt Viên không mở cửa cho bên ngoài. Nhưng hôm nay, tôi sẵn lòng dẫn các bạn vào tham quan đoàn phim của chúng tôi. Đợi phim mới lên sóng, mọi người nhớ ủng hộ nhé.”
Cố Triết ôm eo cô ta, mỉm cười tiếp lời: “Đúng vậy, đây là bộ phim đại nữ chủ đầu tiên của Nhiễm Nhiễm, mọi người hãy cùng đón chờ.”
Đám đông vang lên tiếng reo hò tán thưởng.
Đột nhiên, từ xa vọng lại tiếng cãi vã ầm ĩ. Mọi người nhìn theo âm thanh, thấy vài nhân viên an ninh vạm vỡ đang cự cãi với nhân viên đoàn phim.
Đạo diễn Trương nhìn thấy Cố Triết từ xa bèn chạy lạch bạch tới.
“Cố tổng, rốt cuộc là có chuyện gì vậy, chúng tôi bị đuổi ra ngoài rồi.”
7
Hành động của các vệ sĩ rất dứt khoát, đuổi sạch các đoàn phim đang quay trong khu vườn ra ngoài và nhanh chóng phong tỏa Ái Nguyệt Viên. Đồng thời, ngay trước mặt mọi người, họ treo lên cổng lớn khu vườn một tấm biển: “Khu vực tư nhân, miễn phận sự miễn vào.”
Đám đông chết lặng trong chốc lát. Ngay sau đó, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía Cố Triết và Liễu Nhiễm.
Mồ hôi lạnh của Liễu Nhiễm lập tức túa ra, cô ta dùng sức giật giật tay Cố Triết, hạ giọng hỏi hắn: “Chuyện gì thế này? Mấy người an ninh này đang làm trò gì vậy? Mau xử lý đi, mọi người đang nhìn kìa.”
Xung quanh, ánh đèn flash của phóng viên nháy liên tục, chiếu lên khuôn mặt Liễu Nhiễm, khiến mặt cô ta càng thêm trắng bệch.
Đạo diễn Trương vẫn lải nhải không ngừng: “Liễu Nhiễm à, đây chẳng phải là tài sản đứng tên cô sao, cô mau bảo nhân viên an ninh rút đi, đoàn phim còn phải chạy tiến độ, không chần chừ được đâu. Mấy người an ninh này cũng thật vô văn hóa, chúng tôi không chịu đi, họ lại cưỡng chế bê thiết bị của chúng tôi…”
Liễu Nhiễm càng nghe, mặt càng tái nhợt. Các phóng viên phát hiện tình hình không ổn, ống kính lập tức chĩa thẳng vào ánh mắt né tránh của cô ta.
Sắc mặt Cố Triết xanh mét, chỉ thẳng vào mũi người đội trưởng an ninh mà quát: “Các người đang làm gì vậy? Ai cho các người cái gan dám làm càn ở Ái Nguyệt Viên?!”
Người đội trưởng an ninh cũng chẳng sợ hắn, mặt không đổi sắc đáp: “Chúng tôi nhận được chỉ thị từ cấp trên, yêu cầu phong tỏa Ái Nguyệt Viên. Cố tiên sinh, sếp của chúng tôi còn dặn, nếu anh dám gây rối thì báo thẳng cảnh sát.”
Lời vừa dứt, hiện trường lại một lần nữa chìm vào im lặng. Có phóng viên chỉ vào Liễu Nhiễm lên tiếng hỏi: “Nhưng cô ấy… Liễu Nhiễm chẳng phải là sếp của các anh sao? Sao các anh lại chặn sếp của mình ở ngoài?”
Đội trưởng an ninh nhíu mày nhìn Liễu Nhiễm, rõ ràng là nghe mà ngơ ngác.
Anh ta vừa định giải thích, Liễu Nhiễm đã lao tới ngắt lời: “Tôi hiểu rồi, chắc chắn là do daddy tôi làm.” Nói rồi, cô ta ưỡn ẹo che miệng cười duyên, “Daddy tôi không muốn tôi lộ diện trong giới giải trí, ông ấy cho rằng giới giải trí là một cái thùng rác khổng lồ, sợ tôi bị tổn thương nên mới…”
Đội trưởng an ninh lại càng thêm mờ mịt, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ ngốc nghếch.
Các phóng viên thì ra vẻ bừng tỉnh, thi nhau trêu đùa:
“Giới giải trí đúng là hơi phức tạp, nhưng có Cố tổng bảo vệ Liễu tiểu thư thì chắc chắn sẽ không sao đâu.”
“Đúng thế, lão gia nhà cô có hơi quan tâm quá hóa loạn rồi.”
Đạo diễn cứ chốc chốc lại cúi xuống nhìn đồng hồ, sốt ruột thúc giục: “Liễu Nhiễm, cô mau gọi điện nói với daddy cô đi, bảo ông ấy cho chúng tôi vào quay phim, bao nhiêu người đang chờ đây này.”
Liễu Nhiễm nấp sau Cố Triết, cắn chặt môi không nói, hốc mắt ứa đầy nước mắt. Mồ hôi của Cố Triết rịn ra từ hai bên thái dương, rơi nhỏ giọt. Hắn đã liên tục cố gắng gọi điện cho tôi nhưng không ai bắt máy.