Không một câu chào hỏi.
Lâm Phi trực tiếp gửi một tin nhắn.
“Đến nhà tôi.”
Kèm theo một địa chỉ.
Tôi nhìn địa chỉ đó.
Tim đập mạnh.
Điều đó chứng tỏ.
Phán đoán của tôi đúng.
Lâm Phi cũng biết điều gì đó.
Tôi không do dự.
Lập tức bắt taxi đến địa chỉ đó.
Đó là một khu chung cư cũ.
Tôi tìm đến đúng căn hộ.
Người mở cửa là Lâm Phi.
Cô ấy gầy hơn thời đại học.
Sắc mặt hơi tái.
Ánh mắt mang theo một sự mệt mỏi và cảnh giác khó hiểu.
“Vào đi.”
Cô ấy nghiêng người để tôi bước vào.
Căn nhà rất gọn gàng.
Nhưng trong không khí có mùi thuốc bắc nhè nhẹ.
“Cậu tìm tôi… vì Trần Hạo đúng không?”
Cô ấy rót cho tôi một cốc nước rồi hỏi thẳng.
Tôi gật đầu.
“Tôi nghi anh ấy chính là ‘người biết nội tình’ đã nhắn cho tôi.”
Tôi kể lại toàn bộ chuyện tin nhắn ẩn danh.
Cũng như suy đoán về bóng người áo đỏ trong bức ảnh Potala.
Lâm Phi lặng lẽ nghe.
Gương mặt gần như không biểu cảm.
Khi tôi nói xong.
Cô ấy mới chậm rãi nói.
“Anh ấy không phải ‘người biết nội tình’.”
“Anh ấy cũng là nạn nhân.”
Tim tôi chùng xuống.
“Ý cậu là sao?”
“Trước khi đi, anh ấy từng đến gặp tôi.”
Ánh mắt Lâm Phi hướng ra cửa sổ.
Như đang nhớ lại điều gì.
“Anh ấy dường như đã linh cảm được chuyện gì đó.”
“Anh ấy nói chuyến đi này có gì đó không ổn.”
“Lý Triết và những người khác.”
“Hình như bị thứ gì đó mê hoặc.”
“Ai cũng hưng phấn.”
“Nhưng kiểu hưng phấn đó… rất giả.”
“Rỗng tuếch.”
“Giống như những con rối bị điều khiển.”
“Trần Hạo đã cố khuyên họ.”
“Nhưng không ai nghe.”
“Ngược lại còn nghĩ anh ấy phá hỏng không khí.”
“Cuối cùng anh ấy vẫn quyết định đi theo.”
“Anh ấy nói phải đi trông chừng họ.”
“Nếu xảy ra chuyện.”
“Có lẽ còn kéo được họ lại.”
Tôi nghe mà lạnh sống lưng.
“Vậy tại sao anh ấy không nói với tôi?”
“Anh ấy không muốn kéo cậu vào.”
Lâm Phi nhìn tôi.
“Anh ấy nói sức khỏe cậu không tốt.”
“Không đi cao nguyên… đó là may mắn của cậu.”
“Anh ấy không muốn may mắn của cậu… biến thành bất hạnh.”
Câu nói này.
Giống hệt lời của “người biết nội tình”.
Mắt tôi hơi nóng lên.
“Vậy bây giờ anh ấy ở đâu?”
“Tôi không liên lạc được với anh ấy.”
Lâm Phi lắc đầu.
“Trước khi đi.”
“Anh ấy để lại một thứ cho tôi.”
“Anh ấy nói nếu sau một tuần trở về mà không liên lạc.”
“Thì hãy đưa thứ này cho cậu.”
“Hoặc đưa cho một người… ‘có thể xử lý chuyện này’.”
Cô ấy đi vào phòng ngủ.
Mang ra một vật được bọc vải.
Đưa cho tôi.
Tôi mở lớp vải.
Bên trong là một hộp gỗ cổ.
Không khóa.
Tôi mở hộp.
Bên trong.
Là một chiếc điện thoại rất cũ.
Không phải smartphone.
Mà là loại Nokia đời cũ chỉ dùng gọi điện và nhắn tin.
Bên cạnh có một tờ giấy.
Là chữ viết của Trần Hạo.
“Ninh Ninh, khi cậu đọc được những dòng này, có lẽ tôi đã gặp chuyện.”
“Trong điện thoại có hai tin nhắn nháp chưa gửi.”
“Đó là tất cả manh mối tôi tìm được.”
“Đây không phải chuyến du lịch bình thường.”
“Đó là một cuộc giao dịch.”
“Họ dùng vận may của mình để đổi lấy thứ không nên thuộc về họ.”
“Tôi đã cố ngăn lại.”
“Nhưng tôi thất bại.”
“Bây giờ thứ đó có thể đang tìm mục tiêu tiếp theo.”
“Hãy cẩn thận với Lý Triết.”
“Hãy cẩn thận với tất cả mọi người.”
“Nếu có thể.”
“Hãy quên chúng tôi.”
“Và sống thật tốt.”
Tay tôi run lên.
Tôi cầm chiếc điện thoại.
Bật nguồn.
Trong mục bản nháp.
Tôi thấy hai tin nhắn.
Tin nhắn thứ nhất rất ngắn.
Giống như một địa chỉ.
“Phía bắc thành phố — nhà máy dệt số 1 bỏ hoang — kho B.”
Tin nhắn thứ hai.
Là một chuỗi ký tự và số cực kỳ lộn xộn.
Giống như một đoạn mã.
Tôi hoàn toàn không hiểu.
Ngay lúc tôi đang nghiên cứu đoạn mã đó.
Cửa nhà Lâm Phi.
Đột nhiên bị đập mạnh.
BỐP!
BỐP!
BỐP!
Tiếng gõ cửa nặng nề.
Gấp gáp.
Hoàn toàn không giống khách bình thường.
Mặt Lâm Phi lập tức tái nhợt.
Cô ấy nắm chặt tay tôi.
Giọng run rẩy vì sợ hãi.
“Họ đến rồi.”
11 Truy đuổi
“Ai đến?”
Tôi hạ giọng hỏi.
Tim đập điên cuồng trong lồng ngực.
Môi Lâm Phi run lên, không nói được thành lời.
Cô ấy chỉ chăm chăm nhìn cánh cửa đang liên tục bị đập mạnh.
Tấm cửa phát ra những tiếng rên rỉ như sắp gãy.
“Đi mau!”
Lâm Phi đột nhiên đẩy mạnh tôi, chỉ về phía cửa sổ phòng ngủ.
“Đi từ đó! Nhanh lên!”
“Còn cậu thì sao?”
“Đừng lo cho tôi! Bọn chúng đến vì thứ đó! Cậu mau mang nó đi!”
Thứ cô ấy chỉ.
Chính là chiếc hộp gỗ trong tay tôi.
Tiếng gõ cửa biến thành tiếng đâm cửa.
Tôi có thể nghe thấy âm thanh kim loại của ổ khóa bị biến dạng.
Không còn thời gian suy nghĩ.
Tôi ôm chặt chiếc hộp gỗ, lao vào phòng ngủ.
Bên ngoài cửa sổ phòng ngủ nhà Lâm Phi là một khung sắt chống trộm kiểu cũ.
Bên dưới là bãi cỏ trong khu chung cư.
“Nhảy xuống! Không cao đâu!”
Lâm Phi hét từ bên ngoài.
Tôi cắn răng, trèo ra ngoài cửa sổ, bám vào thanh sắt rồi nhảy xuống.
Khi hai chân chạm đất.
Cổ chân tôi đau nhói.