Mười năm trước, chính tại chỗ này có vết lốp của chiếc BMW màu đen.
Bây giờ chẳng còn lại gì cả.
Chỉ có bóng của hai người.
Một già một trẻ, đứng trước cửa một quán cơm bình dân.
Sau lưng là quán xá nhộn nhịp, ánh đèn vàng ấm áp và mùi thơm của đồ ăn.
Trước mặt là con phố đã rộng rãi hơn nhiều, dòng người qua lại tấp nập, và một tương lai hãy còn đáng để mong chờ.
Tôi quay lưng bước vào quán.
Lão Châu đi theo sau.
Cửa không đóng.
Không cần phải đóng nữa.
Thứ chắn cửa mười năm trước đã không còn tồn tại nữa rồi.
Cửa, sẽ luôn mở.
(Hết)