Không phải thương hiệu cao cấp gì, vẫn là quán ăn bình dân. Chú trọng món ăn gia đình, giá cả phải chăng, sạch sẽ.
Doanh thu hàng năm hai mươi ba triệu tệ, lợi nhuận ròng khoảng bốn triệu.
Đối với ngành này, quy mô đó không tính là lớn.
Nhưng đối với người đàn ông mười năm trước bị chiếc BMW chặn cửa đến mức suýt không có tiền nộp học phí cho con gái mà nói – như vậy là đủ rồi.
Đóa Đóa đã vào đại học.
Đại học Sư phạm Bắc Kinh, khoa Ngữ văn.
Con bé bảo sau này muốn làm nhà văn.
Tôi bảo tùy con.
Kỳ nghỉ hè năm nhất, nó viết một bài tản văn dài gửi cho một tòa soạn tạp chí. Tựa đề là 《Khoảng Cách Của Một Bát Cơm》.
Nội dung kể về câu chuyện của tôi và lão Châu.
Sau khi xuất bản, bài viết tạo được tiếng vang lớn.
Có độc giả bình luận: Đọc xong rơi nước mắt.
Có độc giả nói: Thế giới này vẫn còn người tốt.
Lại có độc giả hỏi: Ông Châu bây giờ sống tốt không?
Ông Châu sống rất tốt.
Lão Châu đã bảy mươi ba tuổi.
Ông cuối cùng cũng không làm việc ở quán nữa – không phải vì không muốn làm, mà do sức khỏe không cho phép.
Mùa đông năm ngoái ông bị ngã, chấn thương lưng, phải nằm viện hai tuần.
Ra viện, Châu Hàn Lâm kiên quyết đón ông về nhà ở.
Lão Châu không chịu.
“Bố phải ra quán.”
“Bố, lưng bố chưa khỏi đâu.”
“Khỏi rồi. Không đau nữa.”
“Bác sĩ bảo phải tĩnh dưỡng một tháng nữa.”
“Lời bác sĩ mà mày cũng tin?”
Cuối cùng phải để Đóa Đóa đứng ra hòa giải.
“Ông Châu ơi, ông cứ về nhà tĩnh dưỡng đã, đợi khỏe rồi cháu được nghỉ cháu lại về làm thịt kho tàu với ông.”
Lão Châu lúc này mới chịu ngoan ngoãn.
Nhưng mỗi tuần ông vẫn ra quán cũ một lần.
Không làm việc, chỉ ngồi trên chiếc ghế trước cửa, ngắm nhìn khách khứa qua lại, nhìn những đầu bếp trẻ tất bật trong bếp.
Thi thoảng lại chỉ giáo vài câu: “Nhiều muối rồi.” “Lửa không đúng.” “Nước tương của món thịt kho tàu phải cho làm hai lần.”
Đầu bếp nào cũng gọi ông là “Sư phụ Châu”.
Ông rất thích cách gọi này.
Thỉnh thoảng tôi cũng ra ngồi cạnh ông một lúc.
Hai người chẳng nói gì, chỉ tắm nắng.
Đường phố vẫn là con phố cũ. Mặt đường đã trải nhựa lại, các cửa tiệm hai bên đường đã đổi chủ mấy lượt, nhưng quán cũ thì vẫn còn đó.
Trước cửa không còn xe nào chặn nữa.
Không bao giờ nữa.
Chương 30
Hôm nay là lễ kỷ niệm mười năm của quán cũ.
Tôi không tổ chức sự kiện linh đình gì, chỉ mua một cái bánh kem, mọi người cùng ăn một bữa cơm tại quán.
Khách mời không nhiều.
Lão Châu, Châu Hàn Lâm, Lý Đại Tráng, lão Tiền, lão Mã, chủ nhiệm Lưu (giờ anh ta đã thăng chức, nhưng vẫn quản lý khu vực này), và cả Đóa Đóa.
Đóa Đóa năm nay mười tám tuổi, cao hơn tôi nửa cái đầu.
Con bé dẫn theo một cậu bạn học nam, giới thiệu là “bạn”.
Tôi lườm cậu con trai đó một cái, không nói gì.
Lão Châu thì ngược lại, rất nhiệt tình, gắp thức ăn liên tục cho cậu ta.
“Nào nào, ăn thịt đi, thanh niên phải ăn nhiều thịt vào.”
Cậu nhóc sợ đến mức đỏ bừng cả mặt.
Ăn xong, mọi người giải tán.
Tôi tiễn lão Châu ra cửa.
Hoàng hôn nhuộm vàng cả con phố.
Lão Châu đứng trước cửa một lúc, ngước nhìn biển hiệu quán.
Bốn chữ “Cơm Chí Viễn” là do chính tay tôi viết mười năm trước, xiêu xiêu vẹo vẹo. Sau này làm mới biển lại mấy lần, nhưng chữ vẫn giữ nguyên bản gốc.
“Mười năm rồi.” Lão Châu nói.
“Vâng, mười năm rồi.”
“Hồi tôi mới đến, quán của cậu sắp sập đến nơi.”
“Đúng thế. Trước cửa còn bị chặn bởi một chiếc BMW.”
“Bây giờ cậu có mười hai cái quán rồi.”
“Vâng.”
“Cuộc đời cậu, bị một chiếc BMW làm thay đổi.” Ông cười.
Tôi suy nghĩ một lát.
“Không phải bị BMW làm thay đổi. Mà là bị một ông lão nhặt ve chai làm thay đổi.”
Ông liếc nhìn tôi.
“Cũng không phải.” Ông nói. “Mà là bị một bát cơm làm thay đổi.”
Cả hai chúng tôi cùng bật cười.
Hoàng hôn kéo dài bóng của chúng tôi, in xuống mặt đất trước cửa quán.