Anh nắm chặt lấy tay tôi, gằn từng chữ: “Ninh Vãn, anh không muốn ly hôn. Anh biết trước đây anh hèn nhát, luôn lấy chữ ‘hiếu’ ra làm bia đỡ đạn để trốn tránh trách nhiệm, nhưng lần này, anh muốn thử làm một người chồng, một người cha thực thụ xem sao.”
Tôi nhìn sâu vào mắt anh.
Sự ân hận và quyết tâm trong đó, không phải là lời hứa suông “anh sẽ sửa”, mà là sự tỉnh táo thực sự sau những giằng xé nội tâm.
“Anh có biết, một người chồng thực thụ là như thế nào không?” Tôi khẽ hỏi.
Anh sững người, lắc đầu.
“Không phải là nhất nhất nghe theo em.” Tôi nói, “Mà là khi người khác xâm phạm vào giới hạn của em, anh sẽ không làm ngơ. Một người cha thực thụ, cũng không phải là răm rắp tuân theo ‘kinh nghiệm cũ’ của bố mẹ anh, mà là sẵn sàng vì sự an toàn và lòng tự trọng của con, mà nói không với bất kỳ ai, kể cả đó là bố mẹ anh.”
Thẩm Phóng cúi đầu, bờ vai hơi run lên.
“Vậy anh sẽ học.” Anh rầu rĩ đáp, “Chỉ cần em chịu cho anh thời gian, anh sẽ học.”
Tôi không đồng ý ngay lập tức.
Sự im lặng kéo dài giữa chúng tôi một lúc, rồi tôi mới từ từ lên tiếng: “Thẩm Phóng, em sẵn sàng cho anh một cơ hội. Không phải vì anh là bố của con em, mà vì hôm nay anh đã đứng ra nắm lấy tay mẹ anh.”
Cảnh tượng ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi.
Người đàn ông luôn im lặng trong những thời khắc quan trọng, lần đầu tiên đứng chắn trước mặt bảo vệ tôi khi tôi bị tấn công.
Đó chẳng phải là một hành động oanh liệt gì cho cam, nhưng nó lại có sức nặng hơn bất kỳ lời đường mật nào anh từng nói.
Ngày chúng tôi dọn nhà, Quả Quả vừa tròn bảy tháng.
Ánh nắng trên ban công rất đẹp, con nằm trong cũi, đạp đạp chân, bập bẹ cười với tôi.
Tôi ngồi xổm xuống, vuốt ve đôi má bầu bĩnh của con.
“Quả Quả.” Tôi thì thầm vào tai con, “Chúng ta sắp chuyển đến nhà mới rồi, sau này, nơi đó chỉ thuộc về ba người chúng ta thôi.”
Con đương nhiên không hiểu, chỉ chìa tay ra, nắm lấy lọn tóc của tôi, cười khanh khách.
Triệu Quế Trân đứng ở cửa, nhìn chúng tôi chuyển đồ, sắc mặt rất khó coi, nhưng không hề ầm ĩ như trước.
Có thể là do Thẩm Trường Xuân đã dặn dò, cũng có thể tự bà cũng hiểu, bây giờ có làm ầm lên cũng chẳng ích gì.
Mãi đến khi chúng tôi khiêng thùng đồ cuối cùng xuống lầu, bà mới không nhịn được mà cất tiếng: “Tiểu Phóng.”
Thẩm Phóng quay đầu lại.
“Sau này con đừng hối hận.” Bà cắn răng, “Con bây giờ nghĩ mình tài giỏi rồi, không cần bố mẹ nữa. Để xem đến lúc con mệt mỏi, ốm đau, thất nghiệp, con vợ này có còn đồng cam cộng khổ với con nữa không.”
Vốn dĩ tôi không định cãi lại.
Nhưng nghe câu này, tôi không nhịn được bật cười.
“Triệu Quế Trân.” Tôi nhìn bà ta, “Bà có biết tại sao tôi nhất quyết phải dọn ra ngoài không? Không phải vì bà nghèo, cũng chẳng phải vì bà không có bản lĩnh. Mà là vì bà chưa bao giờ tin rằng, con trai bà có thể tự mình gánh vác gia đình, bà luôn quy kết những kết cục tồi tệ nhất cho anh ấy. Bà nghĩ kiểu gì anh ấy cũng sẽ gục ngã, nên bà mới muốn nắm chặt lấy tiền của anh ấy, nắm lấy con của anh ấy.”
Tôi khựng lại, giọng điệu bình thản: “Nhưng tôi tin anh ấy. Tôi sẵn lòng cùng anh ấy gánh vác rủi ro, cũng sẵn lòng đồng cam cộng khổ khi anh ấy mệt mỏi.”
Thẩm Phóng siết chặt lấy tay tôi.
Triệu Quế Trân sững sờ, trên mặt xẹt qua một tia hoang mang trong tích tắc.
Sự hoang mang đó, dường như mang theo một chút chột dạ khi bị người khác nhìn thấu.
Thẩm Trường Xuân tựa vào khung cửa, lặng lẽ quan sát chúng tôi.
Ngay khoảnh khắc chúng tôi quay lưng chuẩn bị rời đi, ông bỗng lên tiếng: “Tiểu Phóng.”
Thẩm Phóng khựng bước, ngoảnh lại.
Ánh mắt Thẩm Trường Xuân trượt từ anh sang tôi, rồi dừng lại ở Quả Quả, cuối cùng khóa chặt trên khuôn mặt con trai.