Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là đứa trẻ không biết cười đó.

08

Biệt thự nhà họ Phương ở phía Bắc thành phố, diện tích còn lớn hơn nhà họ Thẩm, nhà kín cổng cao tường, trước cửa đậu một hàng xe bảo mẫu.

Phương phu nhân đích thân ra đón tôi. Khác với giọng điệu vội vã qua điện thoại, khi gặp mặt cô ấy lại tỏ ra rất kiềm chế, thậm chí có phần dè dặt.

Ngoài 30 tuổi, dáng dấp thanh tú, mặc bộ đồ mặc nhà giản dị, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, trên mặt không trang điểm, vẻ để mặt mộc tự nhiên trái lại mang tới một cảm giác dễ chịu.

“Khương cô nương, cảm ơn em đã tới. Chu Nhiễm đã nói với tôi về chuyện của em, ban đầu tôi cũng không tin lắm vào những phán đoán theo kinh nghiệm không có luận văn y khoa nào làm cơ sở, nhưng bây giờ tôi nguyện ý thử mọi cách.”

Cách nói chuyện của cô ấy không giống các vị phu nhân khác. Người khác thì nói “xin cô giúp đỡ”, cô ấy lại nói “không có luận văn y khoa làm cơ sở”.

Vị này trước kia có lẽ làm công tác học thuật.

Bước vào phòng trẻ, tôi nhìn thấy bé gái sơ sinh gần hai tháng tuổi đó.

Bé im lặng hơn bất cứ đứa trẻ nào tôi từng gặp. Im lặng đến mức dị thường. Không khóc, không quấy, không cười. Đôi mắt mở to, con ngươi đen láy như quả bồ đào sẽ chuyển động theo người đang di chuyển, chứng tỏ khả năng theo dõi thị giác bình thường. Ngón tay biết cầm nắm đồ vật, các chỉ số phát triển cơ thể cũng nằm trong giới hạn bình thường.

Nhưng cứ vô cảm như thế. Không phải kiểu đờ đẫn vô cảm, mà là một sự tĩnh lặng, gần như có thể gọi là một sự dửng dưng đến vô cảm. Giống như một linh hồn già nua đã nhìn thấu nhân sinh đang trú ngụ trong cơ thể của một đứa trẻ sơ sinh.

Tôi ngồi xuống mép giường, bộ thu phát tín hiệu trong não bắt đầu mở.

Rất yên tĩnh. Yên tĩnh hơn bất kỳ tiếng lòng nào tôi từng nghe.

Không phải là không có tín hiệu, mà là tín hiệu rất yếu ớt, giống như có người đang nói ở một nơi rất xa, âm thanh bị gió thổi bay mất một nửa. Tôi tập trung tinh thần, vặn độ nhạy máy thu lên mức cao nhất. Cuối cùng, một âm thanh vô cùng dịu dàng lọt vào. Khác hẳn với những tiếng lòng vang dội, thô bạo, oán trách của mấy đứa trẻ sơ sinh trước đây, âm thanh này nhẹ như một chiếc lông vũ rơi xuống mặt nước.

“Lại có một người đến. Cũng đến để chọc mình cười sao. Vô dụng thôi.”

Âm thanh ngừng lại một nhịp.

“Không phải không muốn cười. Là không cười nổi.”

Lại ngừng lại.

“Quá yên tĩnh. Trước đây đâu có như thế này. Trước đây có âm thanh. Luôn luôn có. Thịch thịch thịch. Tiếng tim đập của mẹ. Còn có một tiếng ầm ĩ rầm rì, ấm áp lắm. Sau đó ra ngoài rồi, chẳng còn gì nữa cả. Yên tĩnh quá. Yên tĩnh đến đáng sợ.”

Ngón tay tôi nắm chặt lấy góc chăn.

Đứa trẻ này đang nói gì thế? Bé đang nói, bé nhớ âm thanh trong bụng mẹ.

Nhịp tim của mẹ, tiếng rầm rì của dòng máu chảy, những âm thanh nền đồng hành cùng bé suốt mười tháng trời đằng đẵng đó. Đối với thai nhi, đó không phải là tiếng ồn, mà là cả thế giới.

Sau khi chào đời, những âm thanh đó đột ngột biến mất. Thay vào đó là đủ loại tiếng động xa lạ, ngắt quãng, không có quy luật của thế giới bên ngoài. Đối với một đứa trẻ sơ sinh có giác quan cực kỳ nhạy cảm, sự chuyển đổi này chẳng khác nào bị ném từ một thế giới ấm áp dưới nước ra giữa sa mạc hoang vu.

Bé không phải là không biết cười. Bé bị chấn động bởi sự chênh lệch môi trường quá lớn đó, tất cả mọi cách biểu đạt cảm xúc đều bị sự bất an từ tận đáy lòng này kìm hãm lại.

“Phương phu nhân,” Tôi quay đầu lại: “Bình thường chị có hay bế bé áp vào ngực để bé nghe nhịp tim chị không?”

Phương phu nhân ngẫm nghĩ: “Lúc mới sinh thì có. Trong tháng ngày nào tôi cũng bế. Sau đó ra cữ, mẹ chồng bảo không được bế mãi, sẽ sinh hư, nên tôi thường đặt con nằm trên giường nhiều hơn.”

“Gần đây chị có cho bé nghe tiếng ồn trắng bao giờ chưa? Kiểu âm thanh mô phỏng môi trường trong tử cung ấy, có tiếng tim đập và tiếng máu chảy.”

“Có thử hai lần, tải file âm thanh trên mạng về, nhưng cảm giác không có tác dụng gì.”

“Có thể là do nguồn âm thanh không đúng.” Tôi nghĩ một chút: “Chị có thể thử trực tiếp bế bé lên, để tai bé áp vào ngực trái gần tim chị, sau đó chị không cần làm gì cả, cứ ngồi lặng lẽ đó thôi, để bé nghe tiếng tim đập của chị? Thời gian kéo dài một chút, trên nửa tiếng.”

Phương phu nhân nhìn tôi một cái, không hỏi vì sao, trực tiếp làm theo.

Cô ấy bế con gái từ trên giường lên, cởi hai cúc áo trên bộ đồ mặc nhà, để cái đầu nhỏ của đứa bé áp sát vào ngực trái nơi gần trái tim mình nhất. Sau đó cô ấy ngồi xuống ghế xích đu, nhắm mắt lại, lặng lẽ không nhúc nhích.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng cọt kẹt khe khẽ của chiếc xích đu và tiếng chim hót ngoài cửa sổ.

Tôi quan sát khuôn mặt nhỏ bé của đứa trẻ sơ sinh.

Âm thanh trong đầu bắt đầu thay đổi.

“Thịch thịch. Thịch thịch.”

Không phải tiếng tim đập thực sự, mà là nhận thức của đứa trẻ về tiếng tim đập.

“Thịch thịch thịch thịch. Là nó. Chính là âm thanh này. Mẹ. Âm thanh của mẹ. Có ở đây. Mẹ ở đây rồi.”