Mẹ tôi cười đến mức liên tục lau nước mắt.

Tôi đứng đối diện anh, vừa cười vừa khóc.

Khi hôn lễ kết thúc, trời đã tối.

Tôi đứng trước cửa phòng tiệc tiễn khách, điện thoại trong túi rung lên.

Tôi lấy ra. Trên màn hình là một tin nhắn từ số điện thoại lạ không được lưu tên.

Chỉ có bốn chữ.

“Chúc mừng tân hôn.”

Tôi đứng ở cửa, gió đêm thổi tới, mang theo hương hoa quế ngọt ngào của mùa thu.

Tôi nhìn bốn chữ ấy. Tuy không lưu số điện thoại nhưng tôi biết người gửi là ai.

Tôi nhấn nút xóa.

Tin nhắn biến mất hoàn toàn sạch sẽ, giống như chưa từng xuất hiện.

Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét lại vào túi.

Hà Độ Châu đi ra từ phòng tiệc. Không biết anh đã cởi áo khoác vest từ lúc nào, cà vạt cũng được nới lỏng một nửa, khuôn mặt hơi ửng đỏ vì men rượu.

Anh đi đến bên cạnh tôi, đưa tay ôm lấy eo tôi, đặt cằm lên đỉnh đầu tôi, nói bằng giọng mơ hồ.

“Vợ à, bọn họ đều ép anh uống.”

Tôi đưa tay đỡ eo anh, nới chiếc cà vạt bị lệch thêm một chút.

“Về nhà thôi.”

Ánh đèn từ buổi tiệc hắt ra ngoài, phủ lên người tôi và anh, kéo dài trên mặt đất thành hai chiếc bóng đan xen vào nhau.

Tôi khoác tay anh, từng bước từng bước đi vào vùng ánh sáng vàng ấm áp ấy.