Giọng Lâm Niệm lập tức lạnh xuống, đầy hận ý khắc cốt.
“Chị về hỏi ông ta đi.”
“Hỏi xem ba mươi năm trước, ở chợ đêm đó.”
“Người thanh niên bị anh họ súc sinh của Lý Kiến Quốc đâm chết.”
“Tên là gì.”
Ánh mắt tôi vô thức chuyển sang bố.
Ông co rúm lại như con sâu sắp bị nghiền nát.
“Anh ta tên… Lâm Huy.”
Lâm Niệm thay bố tôi nói ra cái tên ấy.
“Lâm của rừng. Huy của ánh sáng.”
“Là em trai ruột duy nhất của Lâm Tuệ.”
Ầm một tiếng.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Trong phòng vang lên tiếng mẹ tôi thét lên khe khẽ.
Bà bịt chặt miệng, mắt đầy kinh hoàng.
Em trai ruột của Lâm Tuệ?
Người chết… là em trai cô ta?
“Họ cùng nhau dựng lên một lời nói dối kinh thiên.”
“Họ biến cậu tôi, một sinh viên vừa tốt nghiệp, tràn đầy hy vọng, thành một tên cướp cầm dao.”
“Họ giẫm nát niềm hy vọng và niềm tự hào cả đời của ông bà ngoại tôi.”
“Còn Chu Chí Cường.”
“Người bố tốt của chị.”
“Ông ta giẫm lên xác cậu tôi.”
“Đường hoàng trở thành ‘anh hùng’.”
“Rồi quay lưng cưới người phụ nữ khác, xây dựng gia đình hạnh phúc của riêng mình.”
Giọng Lâm Niệm càng lúc càng sắc bén, càng lúc càng nghẹn lại bởi oán hận.
“Chị hiểu rồi chứ?”
“Mẹ tôi không phải đang trả thù.”
“Bà ấy chỉ đang đòi nợ.”
“Nợ một mạng người.”
“Nợ một tình yêu.”
“Nợ một cuộc đời bị hủy hoại.”
“Giết Lý Kiến Quốc chỉ là tiền lãi.”
“Vu oan cho chị cũng chỉ là món khai vị.”
“Món chính.”
“Là ông ta.”
“Chu Chí Cường.”
“Tôi sẽ để ông ta tận mắt nhìn thấy tất cả những gì mình có.”
“Bị hủy hoại từng chút một.”
“Tôi sẽ để ông ta nếm thử cảm giác mà mẹ tôi năm đó…”
“Cái tuyệt vọng thấm vào tận xương tủy.”
“Tút — tút — tút —”
Cuộc gọi bị ngắt.
Văn phòng vẫn lặng như tờ.
Tôi nhìn bố tôi đang sụp xuống đất.
Nhìn mẹ tôi khóc không thành tiếng.
Rồi nhìn vào tấm kính phản chiếu gương mặt mình.
Gương mặt giống hệt hung thủ.
Cuối cùng tôi hiểu.
Đây không phải một cái bẫy.
Đây là một phiên tòa.
Một phiên tòa muộn ba mươi năm.
Lấy máu và mạng người làm cái giá phải trả.
Và cả nhà tôi.
Không ai vô tội.
Không ai có thể trốn thoát.
17
“Truy vết thất bại.”
Một cảnh sát trẻ bước tới bên cạnh Hà Vũ, hạ giọng báo cáo.
“Nguồn tín hiệu từ máy chủ ảo ở nước ngoài, chuyển tầng tầng lớp lớp, hoàn toàn không thể định vị.”
Trên mặt Hà Vũ không hề lộ ra chút bất ngờ.
Anh phất tay, ra hiệu cho người kia lui xuống.
Ánh mắt anh dừng lại trên người bố tôi.
Ánh mắt ấy không còn chỉ là dò xét.
Mà là một sự lạnh lẽo, thờ ơ như đang nhìn một vật đã chết.
“Chu Chí Cường.”
Hà Vũ lên tiếng.
“Những gì cô ta nói, là thật sao?”
Bố tôi không trả lời.
Ông chỉ nằm sấp trên sàn, như một vũng bùn nhão.
Phát ra những tiếng nức nở nghẹn lại, đau đớn như thú hoang bị dồn vào góc.
Sự im lặng của ông chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Mẹ tôi phải bám vào mép bàn mới đứng vững.
Trên gương mặt bà, nước mắt và tuyệt vọng đan xen.
Ánh mắt bà nhìn bố tôi đầy xa lạ.
Như thể đến giây phút này, bà mới thật sự nhận ra người đàn ông đã ngủ cùng mình hơn hai mươi năm.
Tôi đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Máu trong người như đông cứng lại.
Cuối cùng tôi cũng hiểu được sự hận thù của Lâm Tuệ và Lâm Niệm.
Nỗi hận đó không phải vô cớ.
Nó được tưới bằng máu, nước mắt và cả mạng người.
Ăn sâu bén rễ.
Không chết không thôi.
Hà Vũ đứng dậy.
Anh bước đến trước mặt bố tôi, nhìn ông từ trên cao xuống.
“Anh che giấu tình tiết vụ án, khai man làm chứng.”
“Khiến hung thủ thật sự đến giờ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”
“Khiến gia đình nạn nhân tan cửa nát nhà, chịu oan suốt ba mươi năm.”
“Anh không còn là nạn nhân của vụ vu oan này nữa.”
“Chu Chí Cường, hiện tại anh là nghi phạm số một của vụ án giết người ba mươi năm trước.”
Lời anh như phán quyết của tòa án.
Lạnh lùng.
Dứt khoát.
Cơ thể bố tôi bỗng cứng đờ.
Sau đó hoàn toàn bất động.
Như một bức tượng đá đã bị phong hóa.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi lại “ting” một tiếng.
Một tin nhắn.
Vẫn là số đó.
Tôi vô thức mở ra.
Nội dung là một địa chỉ.
【Thành Nam, Nhà máy Cơ khí Hồng Kỳ, xưởng số 3.】
Đồng tử tôi co rút mạnh.
Nhà máy Hồng Kỳ.
Chẳng phải đó chính là nhà máy năm xưa bố Lý Kiến Quốc làm giám đốc sao?
Nơi mọi tội lỗi bắt đầu.
Bên dưới địa chỉ còn có một dòng chữ.
【Đến lúc kết thúc tất cả rồi.】
【Đến đi, chị gái.】
【Chúng ta nên gặp nhau một lần.】
【Đừng mang theo cảnh sát, nếu không…】
【Tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.】
Tay tôi ướt đẫm mồ hôi.
Đây là một lời mời.
Cũng là một lời đe dọa.
Một lời mời cuối cùng, đến từ địa ngục.
Hà Vũ cũng nhìn thấy tin nhắn đó.
Lông mày anh lập tức nhíu chặt.
“Em không thể đi.”
Anh nói ngay.
“Đây là cái bẫy.”
“Tôi biết.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt chưa từng kiên định đến thế.
“Nhưng tôi nhất định phải đi.”
“Tại sao?”
“Vì đây là chuyện giữa hai chị em chúng tôi.”
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng rõ ràng.
“Lỗi lầm ba mươi năm trước do người lớn gây ra, không nên để chúng tôi tiếp tục gánh chịu.”
“Cô ấy là em gái tôi.”
“Dù cô ấy đã làm gì, trước hết cô ấy vẫn là em gái tôi.”
“Chỉ có tôi mới có thể nói chuyện với cô ấy.”
“Chỉ có tôi, có lẽ… mới ngăn được cô ấy phạm phải sai lầm lớn hơn.”
Hà Vũ nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Anh im lặng.
Trong văn phòng chỉ còn tiếng mẹ tôi khóc nghẹn.
Và tiếng thở tuyệt vọng của bố tôi.