“Tôi không cứu cô, đây chỉ là một cuộc thử nghiệm.”

Kỷ Ngôn Trình nói: “Ba tháng trước, tôi nhặt được một cuốn tiểu thuyết, từ trong đó tôi nhìn thấy kết cục của chính mình, tuy có chút tiếc nuối cho cuộc đời tôi, nhưng tôi cũng đã chuẩn bị tâm lý chấp nhận kết cục đó. Nhưng đến một tuần trước, tôi bỗng phát hiện ra, nội dung của cuốn sách này lại có thể bị sửa đổi.”

“Vốn dĩ thuộc về nam chính, nụ hôn đầu lại bị cô cướp mất.”

Ánh mắt anh khẽ sáng lên: “Nội dung có thể bị sửa đổi, vậy cốt truyện có thể được viết lại hay không?”

Tôi nhướn mày: “Vậy nên, anh lấy tôi ra làm thử nghiệm?”

“Đúng vậy.” Kỷ Ngôn Trình chăm chú nhìn tôi.

“Thực tế đã chứng minh, thử nghiệm chính xác, nữ phụ đáng lẽ phải chết trong nguyên tác, lúc này đang sống sờ sờ ở đây.”

Anh cúi người sát lại gần tôi: “Vậy nên Hứa Niệm, chúng ta hợp tác đi.”

Hợp tác để tìm ra một con đường sống trong vận mệnh cầm chắc cái chết này.

Tôi rũ mắt, tôi từng nghĩ mình chắc chắn sẽ chết, nên đã sắp xếp xong mọi hậu sự.

Đối với sinh mạng, vốn dĩ tôi không có quá nhiều chấp niệm, nếu số phận an bài tôi phải chết, tôi cũng sẽ không quá sợ hãi.

Nhưng nếu tôi có cơ hội sống lại lần nữa, điều đó chứng tỏ số phận có thể bị phá vỡ, vậy thì, tôi cũng không muốn chấp nhận cái số phận vốn dĩ của mình nữa.

Tôi nhìn Kỷ Ngôn Trình: “Anh có thể cho tôi thứ gì?”

“Mộc Vân Chu từ chức, cô nhập viện, Tập đoàn Hứa chao đảo lung lay, tôi có thể giúp cô chống đỡ cả Tập đoàn Hứa.”

Tôi im lặng một lát: “Anh muốn gì?”

Khóe môi Kỷ Ngôn Trình từ từ nhếch lên: “Tôi muốn Bạch Sở Sở.”

Tại phòng làm việc.

Tôi đứng vững lại từ vòng tay Kỷ Ngôn Trình.

Tôi đã nằm viện ba ngày, vốn định trước khi luật sư tìm thấy Mộc Vân Chu, sẽ thu hồi lại bản di chúc.

Nhưng không ngờ Mộc Vân Chu lại trở về nhanh như vậy.

Mộc Vân Chu nhìn tôi, nước mắt giàn giụa, đây là lần đầu tiên tôi thấy Mộc Vân Chu đau lòng đến vậy.

Ngay cả khi cha mẹ anh qua đời, anh cũng chưa từng rơi lệ.

Vậy bây giờ, là vì tôi sao?

Ánh mắt tôi từ từ dời sang tờ giấy viết thư trên tay anh, tôi siết chặt tay, bước tới giật lấy vứt thẳng vào thùng rác.

Nhưng Mộc Vân Chu lại nắm lấy cổ tay tôi, như muốn xác nhận rằng tôi thực sự tồn tại.

“Hứa Niệm.”

Giọng anh khàn đặc, tim tôi chợt nhói đau.

Tôi mỉm cười nói: “Nếu anh Mộc đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Hứa, vẫn nên gọi tôi là Chủ tịch Hứa thì hơn.”

Mộc Vân Chu mím chặt môi.

Tôi nói: “Anh Mộc đến Tập đoàn Hứa có việc gì? Nếu không có việc gì, thì xin mời đi cho.”

Mộc Vân Chu nhìn tôi: “Chúng ta nhất thiết phải nói chuyện như vậy sao?”

“Công tư phân minh.” Tôi nhìn lại anh, “Suy cho cùng, giữa chúng ta cũng chẳng còn chút quan hệ nào nữa.”

Tôi đem nguyên văn lời nói của Mộc Vân Chu trả lại cho anh.

Bàn tay đang nắm chặt thành ghế của Mộc Vân Chu siết chặt hơn, cuối cùng lên tiếng: “Anh đại diện cho MIHG đến đàm phán mua lại Tập đoàn Hứa, bây giờ có thể nói chuyện đàng hoàng với anh được chưa?”

“Tất nhiên rồi.” Trên mặt tôi hiện lên nụ cười lịch sự, “Cần ngồi xuống nói chuyện không?”

Mộc Vân Chu bước đến cạnh tôi định ngồi xuống.

Nhưng Kỷ Ngôn Trình lại nhanh hơn kéo ghế ra, và ngồi xuống.

Ánh mắt Mộc Vân Chu tối sầm lại: “Anh có tư cách gì?”

Kỷ Ngôn Trình rụt tay về, nhìn sang tôi: “Chủ tịch Hứa thấy sao?”

Tôi khẽ nhíu mày, trước khi đến đây không hề nói gì về chuyện Giám đốc điều hành, nhưng đây vốn là một phần trong kế hoạch hợp tác, bây giờ tôi thực sự cần người giúp quản lý công ty.

Tôi gật đầu: “Vì là nhân sự của Tập đoàn Hứa, nên chưa đến lượt người của MIHG phải bận tâm.”

Vừa nói, tim tôi lại dâng lên cơn đau nhói âm ỉ.

Bàn tay đặt dưới gầm bàn bất giác nắm chặt, tôi cố sức duy trì sự bình thản nói tiếp.

“Hơn nữa, về chuyện mua lại, tôi nghĩ kỹ rồi, không cần thiết đâu, bất kể ra giá bao nhiêu thì Tập đoàn Hứa cũng sẽ không sang tên cho MIHG, xin mời về cho.”

Hàng mi Mộc Vân Chu khẽ run, anh còn muốn nói điều gì đó.

Tôi trực tiếp cắt ngang: “Xin mời rời đi, quen biết một thời gian, tôi không muốn phải gọi bảo vệ lên đuổi anh đi.”

“Mộc Vân Chu, đừng làm mọi chuyện khó coi quá.”

Mộc Vân Chu nặng nề nhìn tôi một cái, hồi lâu mới trầm giọng nói: “Biết em không sao, anh rất vui, nghỉ ngơi cho tốt.”

Nói xong anh liền bước ra ngoài.

Tôi mãi đến khi anh đi khuất mới không chịu nổi nữa mà ngã tựa lưng vào ghế, mồ hôi lạnh túa ra từng giọt.

Kỷ Ngôn Trình liếc nhìn tôi, nụ cười thường trực trên mặt cũng nhạt đi.

“Cần phải làm anh ta đau khổ mới có thể phá vỡ sức mạnh của vật phẩm, vừa rồi là một cơ hội rất tốt, tiếc thật…”

Tôi nhíu mày: “Anh không thấy bây giờ anh nên quan tâm tôi sao?”

Kỷ Ngôn Trình bật cười, anh sán lại gần tôi, kéo khoảng cách giữa hai chúng tôi sát lại gần vô hạn.

Gần đến mức tôi gần như có thể cảm nhận được hơi thở của anh, vương vấn bay quanh tóc tôi.

“Chúng ta chỉ là đối tác hợp tác, gọi 115 cho cô hình như không nằm trong điều khoản hợp tác đâu nhỉ.”

Tôi đẩy anh ra: “Máu lạnh như vậy, thế mà cũng muốn có được Bạch Sở Sở sao?”