Bà cũng không hiểu. Rõ ràng trước đây con trai bà và Diệp Vãn Thất yêu nhau đến vậy, làm gì cũng sợ nàng va chạm bị thương, chuyện gì cũng nhớ tới nàng.

Tại sao hắn lại nhốt Diệp Vãn Thất trong mật thất, còn tìm Ninh Mộng có dung mạo giống nàng tám phần về làm thế thân?

Thái hậu lại nghi ngờ nhìn thị vệ, hỏi: “Hai người các ngươi còn chuyện gì giấu Ai gia không?”

Thị vệ kiên quyết lắc đầu: “Không còn.”

Không còn là tốt.

Tối hôm sau, cuối cùng Hạ Quân Thành cũng tỉnh.

Nhưng hắn không nói một lời, đôi mắt vô thần nhìn ngoài cửa sổ, không nhúc nhích.

Như thể linh hồn trong cơ thể Hạ Quân Thành đã đi cùng Diệp Vãn Thất, giờ ngồi đây chỉ là một cái xác rỗng.

“Quân Thành, ít nhất nói với mẫu hậu một câu. Mẫu hậu rất lo cho con.”

Hạ Quân Thành chậm rãi quay đầu từ ngoài cửa sổ lại, ánh mắt đặt lên người Thái hậu.

Lúc này Thái hậu mới nhìn rõ gương mặt hắn không có bất kỳ biểu cảm nào, ngay cả trong mắt cũng chỉ là một màu đen đặc, không nhìn thấy chút hy vọng hay ý muốn sống.

Chỉ có những tia máu trong mắt mới tạm thời chứng minh người này vẫn còn sống.

Hắn khó khăn mở đôi môi nứt nẻ, đau khổ cầu xin: “Mẫu hậu, người đừng quản con nữa.”

Nghe giọng Hạ Quân Thành, Thái hậu lập tức không nhịn được khóc: “Quân Thành, con là con trai của mẫu hậu, sao mẫu hậu có thể mặc kệ con?”

Nhưng bây giờ hắn chính là một kẻ giết người. Hắn đã hành hạ người mình yêu nhất đến chết, thậm chí còn vọng tưởng giữ thi thể nàng mãi bên cạnh.

Đáng tiếc Diệp Vãn Thất hận hắn đến mức ngay cả thi thể cũng phải mang đi.

Bất cứ thứ gì, mọi thứ liên quan tới Diệp Vãn Thất đều bị nàng mang đi.

Không để lại cho Hạ Quân Thành dù chỉ một chút tưởng niệm đơn giản.

Một người như hắn sống tiếp còn có ý nghĩa gì?

Bất kể Thái hậu nói gì, dù cầu xin hay mong hắn sống thật tốt,

Hạ Quân Thành vẫn cố chấp nói: “Mẫu hậu, con cầu xin người, cứ coi như chưa từng sinh ra đứa con này đi.”

Hạ Quân Thành như vậy khiến Thái hậu cũng vô cùng sợ hãi.

Dù sao trước đây hắn là một người kiêu ngạo đến mức nào, vậy mà giờ chỉ nghĩ cách kết thúc mạng sống của mình,

rồi bỏ lại tất cả mọi người.

Nhưng ngay cả Thái hậu cũng không thể đánh thức hắn, mà Diệp Vãn Thất đã chết.

Còn ai có thể làm được?

Lúc này Thái hậu nghĩ tới một người.

Bà tìm thị vệ, bảo hắn đưa Ninh Mộng tới.

Ninh Mộng nhanh chóng bị đưa tới ngoài một cung điện. Nàng ta không hiểu chuyện gì, đẩy cửa đi vào, nghi hoặc gọi tên Hạ Quân Thành.

Động tác Hạ Quân Thành khựng lại, sau đó quay sang nhìn Ninh Mộng.

Hắn lại nhoẻn miệng cười về phía nàng ta, lập tức đưa tay bảo nàng ta tới ngồi bên cạnh.

Chỉ là trong miệng hắn vẫn luôn gọi “Thất Thất”.

“Thất Thất, cuối cùng nàng cũng tới. Ta đợi nàng rất lâu rồi.”

“Thất Thất, nàng đã ăn sáng chưa?”

“Thất Thất, sao nàng không nói gì?”

Nghe người mình thích, người từng nói sẽ cưới nàng ta và ở bên nàng ta cả đời, đột nhiên lại gọi tên Diệp Vãn Thất,

Ninh Mộng không dám tin, cứ nhìn chằm chằm Hạ Quân Thành: “Bệ hạ, thiếp… thiếp chỉ quá lo cho người.”

Hạ Quân Thành rất tự hào cho Ninh Mộng thấy cơ thể mình đã khỏe mạnh, nói: “Ta đã không sao từ lâu rồi, chỉ là…”

Ngay sau đó hắn cúi đầu nhìn bụng mình, ôm bụng tủi thân nói: “Chỉ là bụng ta hơi đói.”

Lúc này Ninh Mộng mới nhớ ra mình đã mang đồ ăn tới cho Hạ Quân Thành: “Nhìn này, thiếp mang thức ăn cho người.”

Hạ Quân Thành nhìn Ninh Mộng cười: “Ta biết Thất Thất nhà ta đối xử với ta tốt nhất mà.”

Bị người mình yêu gọi tên một người phụ nữ khác, trong lòng Ninh Mộng vẫn rất không cam tâm. Nhưng hôm qua Thái hậu đã nói, bất kể hắn nói gì, làm gì, nàng ta đều phải thuận theo ý hắn.

Nhưng bà không nói nàng ta không được thăm dò.

Ninh Mộng vừa đút Hạ Quân Thành ăn, vừa nghĩ phải hỏi thế nào mới không khiến hắn nghi ngờ hay chú ý.

“Bệ hạ, đại hôn của hai chúng ta vẫn chưa hoàn thành. Người định… khi nào tổ chức lại?”

Nghe câu này, Hạ Quân Thành lập tức sững người, dường như đang cân nhắc lời Ninh Mộng vừa nói là thật hay giả.

Bởi vì hắn hoàn toàn không nhớ mình từng tổ chức đại hôn với Diệp Vãn Thất khi nào.

“Thất Thất, có phải nàng nhớ nhầm không? Hình như chúng ta chưa từng tổ chức đại hôn.”

Ninh Mộng kinh ngạc nhìn Hạ Quân Thành, càng xác định người trước mắt dường như không có chút ký ức nào về mình, hoặc hoàn toàn coi Ninh Mộng là Diệp Vãn Thất.

Cuối cùng Ninh Mộng tùy tiện tìm một lý do để lấp liếm: “Không… thiếp chỉ muốn nhắc người xem khi nào sẽ thành hôn với thiếp thôi.”

Hạ Quân Thành nhìn vẻ thẹn thùng của Ninh Mộng, đưa tay xoa đầu nàng ta, dỗ dành: “Thất Thất, yên tâm đi. Ta nhất định sẽ cho nàng một đại hôn long trọng, khó quên.”

Ninh Mộng nhìn lời hứa trịnh trọng Hạ Quân Thành dành cho mình, mấy lần chìm đắm trong đó.

Hạ Quân Thành lúc này trông như có thêm một chút yêu thương và cưng chiều trong mắt so với trước đây.

Khoảng thời gian trước, dù nàng ta muốn gì, Hạ Quân Thành cũng cho.

Nàng ta hỏi gì, Hạ Quân Thành cũng nhanh chóng trả lời.

Khi ấy Ninh Mộng không cảm thấy có gì không đúng.