Bà thành toàn cho sự kiên trì của Thẩm Thanh Hòa.
Để cho họ…Với một thân phận hoàn toàn mới, bình đẳng mà bắt đầu lại từ đầu.
Đồng thời, Thái hậu cũng đưa tới một phần đồ cưới hậu hĩnh vô cùng.
Vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là…Chất đầy trọn mười xe lớn.
Thái hậu nói…Thanh Hòa của bà, cho dù là lấy thân phận cô nữ mồ côi xuất giá…Cũng nhất định phải được nở mày nở mặt.
Tuyệt đối không thể để bất kỳ ai xem thường.
Còn ở phía Nhạn Môn Quan.
Cố Minh Viễn trở thành người bận rộn nhất…Mà cũng vui vẻ nhất.
Vết thương của hắn…Dưới sự nuôi dưỡng của tình yêu, lành nhanh đến mức kinh người.
Hắn chống gậy…Nhất quyết đòi tự tay lo liệu hôn lễ của họ.
Hắn không ở lại phủ phó tướng nữa.
Mà đem căn viện đổ nát sát bên nhà Thẩm Thanh Hòa…Tu sửa lại từ đầu.
Hắn tự mình vẽ bản vẽ.
Tự mình giám sát.
Mỗi một chi tiết…Đều cân nhắc đi cân nhắc lại.
Hắn muốn cho cô nương của mình…Một mái nhà c’a.yo’t thật sự.
Một mái nhà ấm áp.
Không còn lạnh lẽo nữa.
Tiệm nhỏ của Thẩm Thanh Hòa…Cũng không đóng cửa.
Nàng vẫn mỗi ngày qua đó.
Mở cửa.
Làm việc.
Chỉ là trong tiệm…Có thêm một học việc vụng về.
Cố Minh Viễn mỗi sáng sớm đều dậy trước.
Đun sẵn ấm trà nóng cho nàng.
Sau đó chống gậy…Tập tễnh đi theo sau nàng tới tiệm.
Hắn không biết may vá.
Thì giúp nàng quét nhà.
Lau bàn.
Hoặc chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh.
Nhìn nàng.
Ánh mắt dịu dàng…Như có thể nhỏ thành nước.
Những binh lính và quân hộ đến tiệm…Ban đầu đều sợ đến mức không dám bước vào.
Đường đường đại nguyên soái…Lại đang làm trợ thủ o-tc’a.y cho một thợ vá bình thường?
Cảnh tượng ấy…Thật quá chấn động.
Nhưng lâu dần…Mọi người cũng quen.
Họ cười chào nguyên soái.
“Nguyên soái, lại đến mở tiệm cùng phu… à, cùng nương tử rồi à?”
Cố Minh Viễn luôn nhe răng cười.
Mặt đầy tự hào trả lời.
“Đúng vậy.”
Biểu cảm ấy…Còn đắc ý hơn cả khi hắn thắng mười trận lớn.
Hắn bắt đầu học cách…Dung nhập vào cuộc sống của nàng.
Học cách…Hiểu những con người và chuyện vặt vãnh mà trước kia hắn chưa từng để ý.
Hắn nghe nàng kể…Con trai nhà Trương Tam học hành rất chăm chỉ.
Mẹ chồng nhà Lý Tứ lại phát bệnh phong thấp.
Người đàn ông nhà Vương Ngũ…Trong trận chiến lần trước…Đã mất một chân.
Những người ấy…Đều là binh lính dưới trướng hắn.
Là con dân mà hắn bảo vệ.
Nhưng trước kia…Trong mắt hắn…Họ chỉ là những con số mơ hồ.
Còn bây giờ…Thông qua Thẩm Thanh Hòa…
Họ trở thành từng con người sống động.
Có m/á/u có thịt.
Hắn bắt đầu hiểu.
Rốt cuộc…Thứ nàng tìm thấy trong tòa thành nhỏ này…
Là gì.
Đó là một loại…Gốc rễ gắn chặt với đất đai.
Với sinh mệnh.
Mà hắn…Cũng nguyện ý ở bên nàng.
Cùng nàng…Cắm xuống một gốc rễ mới nơi đây.
Hôn kỳ của họ…Được định sau một tháng.
Một ngày xuân ấm hoa nở.
Hôn lễ…Không tổ chức trong phủ quan.
Mà ngay tại căn viện nhỏ…Vừa được sửa sang lại.
Không mời quan lớn quyền quý.
Người đến…Đều là quân hộ và láng giềng bình thường ở Nhạn Môn Quan.
Còn có Lý Thước…Và những tướng sĩ từng cùng Cố Minh Viễn sinh t/ử nơi chiến trường.
Thẩm Thanh Hòa không đội phượng quan.
Cũng không mặc lễ phục lộng lẫy.
Nàng chỉ mặc bộ giá y đỏ…Chính tay o/tc’a’y mình may.
Kiểu dáng giản dị.
Nhưng lại khiến dung nhan khuynh thành của nàng…Như tranh vẽ.
Cố Minh Viễn cũng không mặc lễ phục nguyên soái.
Chỉ khoác một bộ hồng bào mới tinh…Của nam nhân bình thường.
Nhưng càng khiến hắn…Anh tuấn hiên ngang.
Không có nghi lễ rườm rà.
Không có tiếng trống nhạc ồn ào.
Họ chỉ…Trước sự chứng kiến của mọi người.
Bái thiên địa.
Bái cao đường.
Phu thê đối bái.
Khi họ ngẩng đầu…Nhìn nhau mỉm cười.
Tất cả mọi người đều cảm thấy…Chưa từng thấy một đôi bích nhân xứng đôi như vậy.
Lý Thước dẫn đầu…Bắt đầu hò hét.
“Uống rượu! Uống rượu!”
Các tướng sĩ cũng đồng loạt hô theo.
Cố Minh Viễn cười.
Nâng chén rượu lên.
Hắn không kính ai trước.
Mà xoay người…Đối diện Thẩm Thanh Hòa.
Hắn nhìn vào mắt nàng.
Ánh mắt trịnh trọng.
“Thanh Hòa.”
Hắn nói.
“Chén rượu này… ta kính nàng.”
“Kính nàng … khi ta hỗn trướng nhất, vẫn không bỏ rơi ta.”
“Kính nàng … khi ta bị mọi người rời bỏ, đã cứu ta.”
“Càng kính nàng … khi ta chẳng còn gì trong tay, vẫn nguyện ý gả cho ta.”
Nói xong…Hắn ngửa đầu uống cạn.