“Ta, Thẩm Thanh Hòa… từ nay về sau… chỉ là Thẩm Thanh Hòa.”

“Là một người thợ vá bình thường ở Nhạn Môn Quan.”

Trái tim Cố Minh Viễn…Hoàn toàn rơi xuống đáy vực lạnh lẽo.

Hắn nhắm mắt lại.

Không dám nhìn đôi mắt quyết tuyệt của nàng nữa.

“Nhưng…”

Giọng Thẩm Thanh Hòa bỗng đổi.

Cố Minh Viễn lập tức mở bừng mắt.

Hắn nhìn thấy.

Nhìn thấy trong đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ của nàng…Cuối cùng…Đã nổi lên một gợn sóng.

Trong gợn sóng ấy…Có giằng xé.

Có do dự.

Và còn có…Một tia chờ mong.

Ngay cả chính nàng…Cũng chưa nhận ra.

“Nếu ngươi… không chê.”

Nàng nói.

“Nguyện ý cưới một cô gái mồ côi… o’tc’a-y không cha không mẹ, không quyền không thế ở Nhạn Môn Quan làm vợ.”

“Vậy thì ta…”

Nàng hít sâu một hơi.

Như dùng hết toàn bộ sức lực.

“Ta nguyện ý.”

Ầm!

Cố Minh Viễn cảm thấy trong đầu mình…Có thứ gì đó nổ tung.

Nổ thành…Pháo hoa rực rỡ khắp trời.

Hắn…Hắn không nghe nhầm chứ?

Nàng nói…Nàng nguyện ý?

Hắn ngây người nhìn nàng.

Như một kẻ ngốc.

Miệng há ra…Nhưng không nói được một chữ.

Lý Thước và vị sứ giả kia…Cũng hoàn toàn sững sờ.

Chuyện này…Là ý gì?

Không cần danh phận nguyên soái phu nhân.

Nhưng lại nguyện ý…Với thân phận một cô gái mồ côi bình thường…Gả cho hắn?

Thẩm Thanh Hòa nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Cố Minh Viễn.

Khóe môi…Không nhịn được khẽ cong lên.

Đó là một nụ cười…Rất nhạt.

Rất nhạt.

Nhưng lại là lần đầu tiên trong mấy năm qua…Nàng thật sự cười trước mặt hắn.

“Thế nào?”

Nàng hỏi.

“Cố đại nguyên soái… không muốn sao?”

“Muốn!”

Cuối cùng Cố Minh Viễn cũng tìm lại được giọng nói của mình.

Hắn gần như gào lên…Trả lời nàng.

Giống như một thiếu niên mới lớn.

Sợ rằng nói chậm một chút…Nàng sẽ đổi ý.

Hắn giãy giụa…Muốn xuống giường.

Hắn muốn quỳ xuống.

Hắn muốn nói với nàng…Hắn nguyện ý.

Một nghìn lần…Một vạn lần nguyện ý.

Đừng nói chỉ là một cô gái mồ côi.

Cho dù nàng là một kẻ ăn xin.

Hắn cũng nguyện ý…Cưới nàng về.

Nâng niu trong lòng bàn tay…Yêu thương suốt đời.

Thẩm Thanh Hòa vội vàng giữ hắn lại.

“Vết thương của ngươi!”

“Ta không sao!”

Hắn nắm chặt lấy tay nàng.

Chặt đến mức như đang bấu lấy cọng rơm cứu mạng…Thứ có thể kéo hắn từ địa ngục trở về nhân gian.

Vành mắt hắn đỏ lên.

Người đàn ông từng ở chiến trường chảy m/á/u không rơi lệ.

Giờ phút này…Nước mắt lại như chuỗi hạt đứt dây, không sao kìm lại được mà rơi xuống.

“Thanh Hòa…”

Hắn nghẹn ngào gọi tên nàng.

“Cảm ơn nàng…”

“Cảm ơn nàng… vẫn còn nguyện ý muốn ta.”

Trái tim Thẩm Thanh Hòa cũng bị nước mắt hắn làm bỏng rát.

Nàng không rút tay về.

Chỉ khẽ khàng… siết lại tay hắn.

“Cố Minh Viễn.”

Nàng nói.

“Hãy nhớ kỹ những lời hôm nay ngươi nói.”

“Từ nay về sau, giữa chúng ta… không còn nguyên soái, cũng không còn phu nhân.”

“Chỉ có ngươi… và ta.”

“Là ngang hàng.”

“Nếu ngươi còn phụ ta thêm một lần nữa.”

“Ta sẽ không chút do dự… rời đi lần nữa.”

“Đến khi ấy, cho dù ngươi có lật tung chân trời góc bể… cũng đừng hòng tìm được o’tc’a.y ta.”

“Ta thề!”

Cố Minh Viễn giơ bàn tay còn lại lên.

“Nếu ta, Cố Minh Viễn, còn phụ nàng dù chỉ nửa phần…”

“Thì xin trời tru đất diệt, c/h/ế/t không yên lành!”

“Không được nói chữ c/h/ế/t!”

Thẩm Thanh Hòa lập tức cắt ngang hắn.

Trong giọng nói ấy…Là sự căng thẳng và để tâm…Ngay cả chính nàng cũng chưa nhận ra.

Cố Minh Viễn khựng lại một thoáng.

Sau đó…Hắn cười.

Cười như một đứa trẻ.

Rạng rỡ…Mà mãn nguyện.

Hắn biết.

Lần này…Hắn thật sự đã tìm lại được cô nương của mình.

Ngoài cửa sổ…Băng tuyết tan đi.

Xuân về trên khắp mặt đất.

Tất cả…Đều là một khởi đầu mới.

17.Tái Tân sinh

Quyết định của Thẩm Thanh Hòa…Giống như một cơn gió.

Làm gợn lên mặt nước xuân ở Nhạn Môn Quan.

Cũng thổi thẳng về kinh thành xa ngàn dặm.

Thái hậu nghe xong lời hồi bẩm của sứ giả…Lặng người rất lâu.

Sau đó, bà bật cười.

Cười đến mức nơi khóe mắt cũng đọng lệ.

“Hay cho một Thẩm Thanh Hòa!”

“Hay cho câu ‘ta chỉ cần con người hắn, không cần danh phận của hắn’!”

“Cả đời này, ai gia chưa từng thật lòng khâm phục mấy nữ nhân o’tc/a.y.”

“Nàng… tính là một người.”

Thái hậu lập tức hạ ý chỉ.

Đồng ý hôn sự của Cố Minh Viễn và Thẩm Thanh Hòa.

Nhưng bà không thu hồi hòa ly thư.

Cũng không ban thêm một đạo thánh chỉ tứ hôn mới.