“Một mình đứng đây nhìn gì thế?”
Hứa Vi bưng hai ly rượu bước tới, đưa cho tôi một ly.
Hôm nay cô ấy cũng ăn mặc cực kỳ lộng lẫy, đúng dáng vẻ của một bà chủ.
Năm nay, cô ấy từ bỏ công việc nhàn hạ trước kia, đến giúp tôi làm giám đốc điều hành của quỹ, bận rộn không ngơi tay nhưng lại rất vui vẻ.
“Nhìn giang sơn của tôi.”
Tôi mỉm cười cụng ly với cô ấy.
“Ừ ha, giang sơn của Nữ hoàng bây giờ ngày càng rộng lớn rồi.”
Hứa Vi tựa vào lan can, cảm thán.
“Một năm trước, ai mà ngờ chúng ta có thể làm được như thế này.”
“Giờ cả giới đều biết, cái tên ‘Ôn Du’ chính là bàn tay vàng của các nghệ sĩ tương lai.”
Tôi mỉm cười.
“Là nhờ cậu làm tốt.”
“Tớ chỉ là kẻ đứng ngoài chỉ đạo thôi.”
“Thôi đi bà nội.”
Hứa Vi lườm tôi một cái.
“Nếu không nhờ cậu ngày đó cương quyết ký với Trần Mặc – kẻ có phong cách tranh quái lạ ấy, làm gì có con ngựa ô của lễ hội nghệ thuật năm nay.”
“Con mắt nhìn người của cậu, mới là tài sản quý giá nhất của chúng ta.”
Chúng tôi đang trò chuyện thì một giọng nói nhẹ nhàng vang lên phía sau.
“Cô Ôn.”
Tôi quay lại.
Là một người đàn ông trẻ mặc vest trắng, đeo kính gọng vàng, khí chất nhã nhặn, nụ cười ôn hòa.
Là Giám đốc trẻ nhà họ Cố – Cố Ngôn Chi.
Cũng là một trong những nhà tài trợ lớn nhất của quỹ chúng tôi.
“Giám đốc Cố.”
Tôi nâng ly chào anh ấy.
“Cảm ơn anh đã đến.”
“Buổi lễ quan trọng như vậy, tôi đương nhiên phải đến rồi.”
Ánh mắt Cố Ngôn Chi nhìn tôi mang theo sự ngưỡng mộ không hề giấu giếm.
“Cô Ôn tối nay, thật sự tỏa sáng rực rỡ.”
Anh ngừng một lát, rồi nói thêm:
“Thật ra, dù cô làm gì, cũng đều rực rỡ như vậy.”
Lời anh ta nói, thẳng thắn nhưng chân thành, không khiến người ta khó chịu.
Tôi cười nhẹ.
“Giám đốc Cố quá khen.”
“Tôi chỉ đang làm điều mình thích.”
“Có thể làm điều mình yêu thích và làm đến mức xuất sắc – đó vốn dĩ đã là một tài năng đáng nể.”
Ánh mắt Cố Ngôn Chi chân thành và tập trung.
Tôi biết, anh ấy có thiện cảm với tôi.
Trong năm qua, chúng tôi có nhiều cơ hội tiếp xúc do công việc.
Anh thông minh, khiêm tốn, có năng lực và tầm nhìn.
Quan trọng nhất, ánh mắt anh dành cho tôi là sự tôn trọng và ngưỡng mộ.
Anh biết xuất thân của tôi, nhưng chưa từng xu nịnh.
Anh cũng biết quá khứ của tôi, nhưng chưa từng khinh thường.
Thứ anh nhìn thấy, chỉ là tôi – Ôn Du.
“À đúng rồi.”
Cố Ngôn Chi như sực nhớ ra điều gì.
“Tuần sau có buổi biểu diễn của Dàn nhạc Giao hưởng Vienna, không biết cô Ôn có hứng thú không?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, thì một giọng nói vang dội quen thuộc chen vào.
“Con gái tôi tuần sau, e là không rảnh.”
Tôi quay đầu lại, là bố tôi – Ôn Thạc, đang bước nhanh đến.
Bên cạnh ông, vẫn là chú Lâm.
“Bố? Sao bố lại tới?”
Tôi vui mừng bất ngờ.
Gần đây ông vẫn ở nước ngoài, tôi cứ nghĩ ông không kịp về.
“Tiệc mừng công của con gái tôi, sao tôi có thể không đến?”
Ôn Thạc bước tới, trước tiên nghiêm nghị liếc nhìn Cố Ngôn Chi một cái, rồi dịu dàng nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy tự hào.
“Du Du, con làm rất tốt.”
“Tốt hơn cả những gì bố tưởng tượng.”
Lời khen ấy, còn khiến tôi vui hơn mọi lời tán dương từ đám đông dưới kia.
Cố Ngôn Chi nhìn thấy Ôn Thạc, lập tức cúi đầu chào một cách cung kính.
“Chào Chủ tịch Ôn.”
Ôn Thạc chỉ khẽ gật đầu, xem như đáp lại.
Sau đó, ông dửng dưng như không có ai khác, quay sang nói với tôi:
“Tuần sau, chú Lâm đã hẹn huấn luyện viên cưỡi ngựa cho con rồi.”
“Con từ nhỏ đã thích cưỡi ngựa, mấy năm nay đều bỏ bê.”
“Đã đến lúc, dắt ‘Xích Diệm’ của con ra lại rồi.”
Xích Diệm là con tuấn mã thuần huyết bố tặng tôi vào sinh nhật mười tám tuổi.
Nó ngang bướng như lửa, từng là người bạn thân thiết nhất của tôi.
Vì Giang Hạc, tôi đã nhốt nó trong trại ngựa suốt ba năm trời.
Tôi hiểu ý của bố.
Ông không thực sự muốn tôi cưỡi ngựa.
Ông chỉ muốn nhắc nhở tôi — đừng vì bất kỳ ai mà giấu đi ánh sáng của chính mình.
Con là Ôn Du, sinh ra để cưỡi con tuấn mã mạnh mẽ nhất, trở thành nữ hoàng rực rỡ nhất.
Tôi nhìn bố, rồi lại nhìn sang Cố Ngôn Chi với ánh mắt đầy mong đợi bên cạnh.
Tôi cười.
“Được thôi.”
Tôi quay sang nói với Cố Ngôn Chi:
“Nhưng buổi hòa nhạc là buổi tối.”
“Ban ngày, tôi muốn mời anh đến trang trại ngựa của tôi xem thử.”
“Không biết, anh có dám cưỡi một vòng với tôi không?”
Cố Ngôn Chi hơi sững người, sau đó nở nụ cười rạng rỡ.
“Vinh hạnh cho tôi.”
Ôn Thạc nhìn chúng tôi, bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng khóe miệng lại nở nụ cười hài lòng.
Tôi quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa.
Nước sông Hoàng Phố lấp lánh trong đêm tối, phản chiếu hàng vạn ánh đèn hai bên bờ.
Thành phố này vẫn rực rỡ như thế.
Và tôi, cuối cùng cũng đã sống thành phiên bản rực rỡ nhất của chính mình.
Quá khứ, hiện tại, tương lai.
Tất cả những trải nghiệm, đều trở thành chất dinh dưỡng, nuôi dưỡng tôi lớn lên thành một cây đại thụ không sợ gì, luôn vươn về phía ánh sáng.
Còn tình yêu?
Nếu nó đến, tôi sẽ dang tay đón nhận.
Nếu nó không đến, tôi — một mình cũng là một đội quân.
Vì tôi biết, chỗ dựa vững chắc nhất của một người phụ nữ, chưa bao giờ là đàn ông hay gia thế.
Mà là chính bản thân mình — người có thể đứng dậy từ tro bụi bao nhiêu lần đi chăng nữa, phủi sạch bụi trên người, mỉm cười nói “chúng ta bắt đầu lại từ đầu”, người ấy — chính là phiên bản lấp lánh, kiên cường nhất của bản thân.
19
Thời gian là liều thuốc chữa lành tốt nhất, cũng là lưỡi dao lột da tàn nhẫn nhất.
Chớp mắt, lại đến một mùa đông giá rét.
Tại một huyện lỵ nhỏ không tên ở phương Bắc, gió lạnh cuốn theo tuyết xám lẫn bụi, quất vào mặt người như dao cứa.
Giang Hạc kéo sát chiếc áo phao bạc màu, bước nhanh vào một khu tập thể cũ kỹ.