10
Thư luật sư được gửi đi vào mùng Tám.
Khi Chu Kiến Quân nhận được, tôi đang tăng ca trong văn phòng.
Anh ta gọi điện, giọng run run.
“Thu Nguyệt… em thật sự muốn như vậy sao?”
“Đúng.”
“Em không thể cho anh thêm một cơ hội sao?”
“Tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội rồi.”
“Lần này khác mà!” Anh ta gấp gáp, “Anh thật sự nhận ra lỗi rồi! Anh sẽ thay đổi!”
“Chu Kiến Quân, lần nào anh cũng nói vậy.”
“Lần này khác thật mà!”
“Khác ở đâu?”
“Anh… anh đã cãi nhau một trận lớn với mẹ!”
Tôi hơi sững người.
“Cãi gì?”
“Cãi vì em.” Giọng anh ta nghẹn ngào, “Anh nói với bà ấy, mấy năm nay bà đối xử với em quá đáng. Anh nói nếu em ly hôn thật, thì tất cả là lỗi của bà ấy.”
“Rồi sao nữa?”
“Bà ấy khóc.”
“Bà khóc ư?”
“Bà ấy nói không phải cố ý, chỉ là… đã quen rồi.”
Đã quen rồi. Ba chữ nghe nhẹ bẫng làm sao.
Quen để tôi làm việc nhà.
Quen để tôi bỏ tiền ra. Quen coi tôi là người giúp việc.
Quen coi tôi là cây rút tiền.
“Chu Kiến Quân, ba chữ ‘đã quen rồi’ không thể xem là một lời xin lỗi.”
“Vậy em muốn bà ấy thế nào? Quỳ xuống à?”
“Tôi không cần bà ấy quỳ.” Giọng tôi rất bình thản. “Tôi chỉ cần bà ấy thừa nhận, những năm qua bà ấy đã sai.”
“Bà ấy thừa nhận rồi mà!”
“Bà ấy khóc không có nghĩa là bà ấy thừa nhận.”
“Vậy… em muốn gì?”
“Điều tôi muốn rất đơn giản.” Tôi nói từng chữ một. “Tôi muốn bà ấy tự miệng nói lời xin lỗi, không phải kiểu xin lỗi để dàn xếp mọi chuyện, mà là một lời xin lỗi thực sự.”
“Tôi muốn bà ấy thừa nhận, trong ba năm nay đã chiếm lợi từ tôi bao nhiêu, đã ức hiếp tôi bao nhiêu lần.”
“Tôi muốn bà ấy trả lại cho tôi 47.263 tệ.”
“Còn khoản tám vạn tệ vay khi mẹ tôi nhập viện.”
“Cộng lại là hơn mười ba vạn.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Thu Nguyệt… có thể… bớt một chút không?”
“Bớt một chút?” Tôi cười, “Chu Kiến Quân, đây là tiền các người nợ tôi, chứ không phải tôi đi xin các người.”
“Tôi biết, nhưng mà…”
“Nhưng gì?”
“Một lúc không xoay được nhiều như thế.”
“Không xoay được?” Giọng tôi lạnh xuống. “Thế tiền đặt cọc hai mươi vạn để mua nhà cho Kiến Hoa, không phải các người đưa ngay một lần à?”
Anh ta không nói gì nữa.
“Tôi làm dâu nhà các người ba năm, bỏ ra mười ba vạn.”
“Kiến Hoa mới cưới vợ một năm, các người cho hẳn hai mươi vạn.”
“Đó là quy tắc nhà các người sao?”
“Thu Nguyệt…”
“Chu Kiến Quân, tôi nói lần cuối cùng.”
“Tiền — một đồng cũng không được thiếu.”
“Xin lỗi — tôi muốn nghe từ chính miệng mẹ anh.”
“Nếu không làm được, hẹn gặp nhau ở tòa.”
Nói xong, tôi dứt khoát dập máy.
Trong văn phòng yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở.
Đồng nghiệp nhìn tôi, muốn nói mà lại thôi.
“Không sao đâu.” Tôi mỉm cười với họ, “Chuyện riêng, tôi xử lý xong rồi.”
Tôi quay lại màn hình máy tính, tiếp tục tăng ca.
Âm thanh gõ bàn phím vang lên giữa không gian tĩnh lặng, nghe thật rõ ràng và dứt khoát.
11
Mọi chuyện thay đổi vào ngày mùng Mười Tết.
Mẹ chồng gọi điện cho tôi.
Không phải nhắn tin, mà là gọi thật sự.
Tôi bắt máy.
“A lô.”
“Thu Nguyệt.” Giọng bà khàn khàn, “Mẹ… mẹ muốn gặp con.”
“Gặp mặt?”
“Có vài chuyện, mẹ muốn nói trực tiếp.”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Được.”
Ba giờ chiều, chúng tôi hẹn gặp ở một quán trà.
Bà đến sớm hơn tôi.
Ngồi trong góc, trước mặt là một ấm trà và đĩa bánh điểm tâm.
Tôi bước đến, ngồi đối diện.
Trông bà già đi rất nhiều.
Bọng mắt thâm sâu, nếp nhăn hằn rõ, tóc bạc cũng nhiều hơn hẳn.
“Thu Nguyệt.” Bà mở lời, giọng run run, “Những năm qua… là mẹ sai.”
Tôi không đáp, chờ bà nói tiếp.
“Mẹ không nên để con làm hết việc nhà.”
“Không nên để con bỏ tiền một mình.”
“Không nên… hung dữ với con như thế.”
Bà vừa nói, mắt đã đỏ hoe.
“Mẹ biết con hận mẹ.”
“Mẹ cũng biết, nói những lời này bây giờ chẳng thay đổi được gì.”
“Nhưng…” Bà ngẩng đầu lên nhìn tôi, “Mẹ vẫn muốn nói một câu — xin lỗi.”
Tôi nhìn bà.
Ba năm qua, đây là lần đầu tiên bà nói ba chữ đó với tôi.
“Mẹ, mẹ biết vì sao con lại bỏ đi đúng vào ngày 30 Tết không?”
Bà lắc đầu.
“Vì hôm đó, con phát hiện cuốn sổ ghi chép chi tiêu của mẹ.”
Mặt bà biến sắc.
“Con… con đã xem rồi sao?”
“Xem rồi.” Tôi gật đầu. “’Nhà Kiến Hoa: chi phí tiếp khách 3.200, tiền lì xì 2.000.’ ‘Nhà Kiến Quân: nhận AA 2.900.’”
“Thu Nguyệt…”
“Mẹ, con không trách mẹ thiên vị.” Giọng tôi rất bình thản. “Bố mẹ nào mà chẳng thiên vị. Đó là chuyện thường tình.”
“Nhưng mẹ không nên lừa con.”
“Mẹ nói với con là chia đều, nhưng người chia chỉ có mỗi mình con.”
“Mẹ nói Kiến Hoa khó khăn, nhưng năm nào mẹ cũng đưa tiền cho cậu ấy.”
“Mẹ coi con là kẻ ngốc.”
Bà cúi đầu, không nói gì.
“Mẹ có biết ba năm qua, điều làm con đau lòng nhất là gì không?”
Bà lắc đầu.
“Không phải việc nhà. Không phải tiền bạc.”
“Là việc mọi người coi sự hi sinh của con là điều đương nhiên.”
“Là không một ai từng nói với con một tiếng ‘cảm ơn’.”
“Là trong ngôi nhà này, con mãi mãi là người ngoài.”
Giọng tôi nghèn nghẹn, nhưng tôi cố nén lại.
“Thu Nguyệt…” Bà đưa tay muốn nắm lấy tay tôi.
Tôi không né tránh.
“Mẹ, con không hận mẹ.” Tôi nhìn thẳng vào mắt bà. “Nhưng con cũng sẽ không quay về nữa.”
“Chuyện ly hôn, con đã quyết rồi.”
“Chuyện tiền bạc, mười ba vạn, con mong nhà mình trả đúng hạn trong vòng một tháng.”
“Sau đó… chúng ta cứ xem nhau là người thân xã giao thôi.”
Nước mắt bà rơi xuống.
“Thu Nguyệt, có thể… cho Kiến Quân thêm một cơ hội không?”
“Mẹ, không phải con không cho anh ấy cơ hội.” Tôi lắc đầu. “Là vì anh ấy chưa từng trân trọng nó.”
“Ba năm rồi, mỗi lần con bị ấm ức, anh ấy đều giả vờ như không biết.”
“Mỗi lần mẹ mắng con, anh ấy chỉ tìm cách xoa dịu cho qua.”
“Mỗi lần con muốn nói chuyện nghiêm túc, anh ấy đều lấy lý do ‘Tết nhất rồi mà’ để né tránh.”
“Cuộc hôn nhân như vậy… con không cần nữa.”
Bà im lặng rất lâu.
“Thu Nguyệt, mẹ biết… mẹ không có tư cách nói những lời này.”
“Nhưng mẹ vẫn muốn nói với con…”
“Thật ra, Kiến Quân rất quan tâm con.”
“Chỉ là… nó không biết cách thể hiện.”
Tôi khẽ cười.
“Mẹ à, quan tâm một người không phải bằng lời nói.”
“Mà là bằng hành động.”
“Ba năm nay, anh ấy chưa từng chứng minh điều đó.”
“Vậy thì con coi như anh ấy không quan tâm.”
Tôi đứng dậy, lấy từ trong túi ra một phong bì.
“Đây là tài khoản ngân hàng của con.”
“Chuyển tiền vào đây là được.”
“Những việc sau đó, để luật sư làm việc với gia đình mình.”
Nói xong, tôi quay lưng bước đi.
Ra đến cửa quán trà, tôi không ngoái lại.
Nhưng tôi biết, bà vẫn đang ngồi ở đó.
Ngồi bên ấm trà đã nguội lạnh từ lâu.
Khóc rất đau lòng.
Nhưng trái tim tôi, đã lạnh từ rất lâu rồi.
12
Chúng tôi chính thức ly hôn vào cuối tháng Hai.
Cuối cùng, Chu Kiến Quân cũng ký tên.
Chia tài sản, thanh toán nợ, bồi thường tổn thương tinh thần…
Tất cả các điều kiện, anh ta đều đồng ý.
Trước cổng Cục Dân chính, anh ta giữ tay tôi lại.
“Thu Nguyệt, thật sự… không thể quay lại sao?”
Tôi nhìn anh ta.
Trong mắt anh có ánh lệ.
“Chu Kiến Quân, nếu thời gian có thể quay ngược lại…”
“Thì tôi sẽ không lấy anh.”
Khuôn mặt anh tái nhợt.
“Không phải vì anh không tốt.” Tôi lắc đầu. “Mà vì chúng ta không phù hợp.”
“Anh cần một người phụ nữ có thể chung sống hòa thuận với mẹ anh.”
“Còn tôi, cần một người đàn ông có thể bảo vệ tôi.”
“Chúng ta đều không cho nhau được điều đối phương cần.”
“Vậy nên… ly hôn là lựa chọn tốt nhất.”
Anh ta buông tay tôi ra.
“Thu Nguyệt, sau này… em có hạnh phúc không?”
Tôi mỉm cười.
“Có chứ.”
“Vì hạnh phúc của tôi, không cần dựa vào ai cả.”
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Nắng tháng Ba rực rỡ.
Gió cũng dịu dàng.
Tôi đi trên con đường trở về nhà, cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng.
Nhẹ như một cánh lông vũ.
Ba năm rồi.
Cuối cùng, tôi đã tự do.
Điện thoại vang lên.
Là mẹ tôi gọi.
“Thu Nguyệt, xong rồi chứ?”
“Xong rồi ạ.”
“Vậy thì tốt.” Giọng bà rất nhẹ nhàng. “Về ăn cơm đi, mẹ gói sẵn bánh chẻo nhân hẹ mà con thích nhất đấy.”
“Vâng.”
Tôi cúp máy, bước nhanh hơn.
Từ hôm nay, tôi không còn là con dâu của ai nữa.
Không còn là cây rút tiền của ai nữa.
Không còn là người giúp việc miễn phí của ai nữa.
Tôi chỉ là chính tôi.
Trình Thu Nguyệt.
Một người phụ nữ hai mươi tám tuổi, vừa mới ly hôn, tay trắng bước ra khỏi hôn nhân.
Nhưng cuộc đời tôi — mới thật sự bắt đầu.