“Bịa đặt sự thật để vu cáo hãm hại người khác, với ý đồ khiến người đó bị truy cứu trách nhiệm hình sự, nếu tình tiết nghiêm trọng, sẽ bị phạt tù dưới ba năm, giam giữ hoặc quản chế.
“Nếu tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, từ ba năm đến mười năm.”
“Lãnh đạo tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi!
“Ngài rộng lượng, xin đừng chấp nhặt với tôi.”
Biết mình có thể phải ngồi tù, Trần Hy Niên cuối cùng cũng sợ hãi.
Anh ta túm chặt cổ tay Triệu Minh.
Mắt thấy sắp quỳ xuống.
May mà Triệu Minh nhanh tay kéo anh ta đứng thẳng lại.
“Vu cáo không thành lại muốn đạo đức ép buộc à?”
“Không không không!”
Thấy cầu xin không được còn suýt thêm tội danh mới.
Mặt Trần Hy Niên xanh lè.
Trong lòng anh ta thực ra rất rõ, Triệu Minh đang cố ý làm khó mình.
Nhưng anh ta không dám, cũng không thể xé rách mặt mũi.
Dù sao anh ta mới hai mươi ba tuổi.
Một khi vào tù, đời này coi như xong.
Vì vậy vào khoảnh khắc này, cái gọi là tôn nghiêm, thể diện, danh tiếng…
Đều không còn quan trọng.
Quan trọng là, anh ta không thể vào tù.
Nhưng Triệu Minh từ đầu đến cuối vẫn không hề dao động.
Cho đến khi nước mắt Trần Hy Niên gần như chảy cạn.
Ông mới bất lực nhún vai, thản nhiên nói:
“Tôi là Chủ nhiệm Phòng Giám sát, việc truy tố không thuộc phạm vi quản lý của tôi.
“Thực ra nếu anh chỉ tố cáo lên Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố thì sự việc cũng không phát triển đến mức này.
“Nhưng anh thấy phía thành phố không có phản ứng, lại trực tiếp tố cáo lên tỉnh, vậy thì anh phải chuẩn bị gánh trách nhiệm.”
Nói xong, ông cầm túi hồ sơ rời đi thẳng.
Không nán lại thêm một giây nào.
Trần Hy Niên ngơ ngác nhìn về hướng Triệu Minh rời đi.
Chậm rãi ngã phịch xuống.
Miệng há hốc, như một con cóc kiệt sức.
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta.
Lặng lẽ nhìn gương mặt mà ngay cả trong mơ tôi cũng có thể nhớ rõ.
Bỗng có chút hoảng hốt.
Đời người như kịch.
Nhưng thường còn hoang đường hơn cả kịch.
Giống như dù đến lúc này.
Tôi vẫn không tin là anh ta làm.
“Vì sao anh lại tố cáo tôi?”
Từ mười tám đến hai mươi ba tuổi.
Từ đại học đến xã hội.
Từ non nớt đến trưởng thành.
Năm năm.
Anh ta trước nay luôn là người tính cách cởi mở, sảng khoái.
Vì sao chỉ trong một đêm lại trở nên tệ hại như vậy?
“Vì sao?”
Trần Hy Niên hoàn hồn.
Ánh mắt rơi trên người tôi, kèm theo một nụ cười châm biếm.
“Cố Tiểu Nghi, tôi thật sự rất ghét cái dáng vẻ cao cao tại thượng của cô.
“Như thể cô sinh ra đã có tất cả, nên có thể làm ngơ trước khổ nạn của người khác.”
“Tôi không hiểu.”
“Đúng là tiên nữ không vướng bụi trần!”
Trần Hy Niên vỗ tay cười thở dài,
“Cô đã có mọi thứ rồi, tại sao còn phải tranh với tôi?
“Chỉ một suất, chỉ kém một suất thôi!
“Chỉ cần cô bỏ thi, tôi có thể ở lại! Nhưng cô không làm!
“Cô làm công chức cả đời không lo cơm áo, không lo ăn mặc.
“Còn tôi nếu không thi đỗ, thật sự không còn đường nào đi nữa.”
Anh ta cười rất lớn.
Nước mắt trượt xuống từ khóe mắt.
Kể lể sự không cam lòng trong lòng mình.
Tôi thở dài, móc từ túi quần ra một tờ giấy đưa qua.
“Thi công chức vốn là cạnh tranh công bằng, ai có bản lĩnh thì người đó thắng.
“Tôi không hối lộ quà cáp, cũng không nhờ vả chạy chọt.
“Điểm số là tôi tự mình thi được, tại sao tôi phải bỏ?
“Chỉ vì anh đáng thương hơn tôi? Chẳng lẽ trên đời này ai đáng thương hơn thì người đó có lý sao?
“Vậy thì cũng chưa đến lượt anh đâu!”
Tôi quay mặt đi, không muốn anh ta thấy lớp sương mỏng trong mắt mình.
“Con người sống trên đời, ai cũng có bài toán của riêng mình.
“Có lẽ trong mắt anh, tôi xuất thân tốt, thành tích tốt, vận khí cũng tốt, nhưng tôi cũng có bài toán mình phải hoàn thành.
“Anh không biết đâu? Tôi không phải con ruột của bố mẹ tôi, tôi được bố mẹ hiện tại nhận nuôi từ năm tám tuổi.”
Trần Hy Niên đột ngột ngẩng đầu.
Nhìn chằm chằm vào tôi.
Không hề che giấu sự kinh ngạc trong mắt.
“Cô chưa từng nói…”
“Đương nhiên, vì nói ra cũng chẳng thay đổi được gì.”
Tôi cụp mắt xuống.
Một giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống tức thì.
“Anh thường đùa rằng tôi và Diệp Nam Nam ở cùng nhau lâu nên càng ngày càng giống nhau.
“Đó là vì chúng tôi là chị em ruột, chỉ là được nhận nuôi bởi những gia đình khác nhau mà thôi.
“Con người chỉ có hai con mắt, nhưng trời đất rộng lớn, đâu phải chỉ bằng hai con mắt là có thể nhìn thấu.
“Khổ nạn không vì không bị nhìn thấy mà biến mất.”
Nói một hơi rất nhiều.
Cảm giác mệt mỏi dữ dội chậm rãi kéo đến.
Tôi vươn vai.
Vịn tường chậm rãi đứng dậy.
Giơ tay mở cửa phòng thẩm vấn.
“Tạm biệt, chúc anh may mắn.”
Nói xong, tôi bước thẳng ra ngoài.
Không một lần ngoái đầu lại.
11
Sau chuyện này, tôi hoàn toàn nổi tiếng ở thành phố và cả tỉnh.
Đến mức mỗi khi có đồng nghiệp mới vào làm.
“Chiến tích huy hoàng” của tôi lại bị lôi ra nhắc lại.
La Chung cũng không quên lời mình từng nói.
Thật sự đã đề cử tôi với Cục trưởng Lưu.
Theo tin tình báo của Thẩm Xuyên, chẳng phải lời hay ho gì.
Tóm gọn lại bốn chữ: “Hòa Thân thời hiện đại”.
Tôi cảm ơn cả nhà anh nhé.
Còn Trần Hy Niên, cuối cùng vì tố cáo ác ý mà bị tạm giam mười lăm ngày.
Đời này cũng hết duyên với thi công chức.
Chỉ một niệm sai lầm.
Phải dùng cả đời để ghi nhớ.
Cái giá thật thảm khốc.
“Ơ, là Tiểu Cố à!”
Giọng trêu chọc của cô phục vụ căn tin kéo tôi về thực tại.
Cô cúi xuống lấy từ trong tủ ra hai chai sữa chua đặt vào khay tôi, cười híp mắt nói:
“Sau này đừng lén lấy nữa, muốn thì dì quang minh chính đại cho con.”
Tôi dở khóc dở cười: “Cảm ơn dì.”
Thấy chưa.
Lý thuyết là lý thuyết.
Tình người mới là cuộc sống.
(Hết)