Lệ Thừa Tắc nhíu mày.
Giọng nói chắc như đinh đóng cột, thậm chí còn có chút kiêu ngạo:
“Xem camera? Hừ, không cần thiết. Tử Hàn nhà tôi không bao giờ nói dối.”
Bạch Thanh Uyển nắm lấy tay anh tôi.
Cô ta ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, giọng vừa vội vàng vừa bất lực:
“A Tắc, em chỉ nói với con bé phải biết biết ơn, phải trân trọng công sức và tiền bạc của anh…”
Ngay giây sau, ngoài dự đoán, Lệ Thừa Tắc hất tay cô ta ra!
Giọng anh tức giận, không hiểu nổi:
“cô muốn con bé biết ơn để làm gì? cô muốn con bé trân trọng tiền của tôi để làm gì?
Tôi chính là muốn nó tiêu xài phung phí đấy, chính là muốn nó sống thoải mái vô ưu không chút áy náy đấy!
Bạch Thanh Uyển, cái gọi là biết ơn trong miệng cô, chính là đẩy em gái tôi xuống hố lửa sao?
Không nói đến việc bây giờ nhà họ Lệ đang phất lên, dù có ngày nào đó phá sản, tôi dù có phải đi ăn xin, cũng tuyệt đối không để em gái tôi đến công trường sống với thằng tóc vàng đó!”
Nói tới đây, cơn giận của Lệ Thừa Tắc càng bốc cao:
“Sao cô có thể, khiến con bé trong lúc này lại nảy sinh những ý nghĩ như thế? Nó mới 16 tuổi! Nếu thật sự chuyển ra ngoài sống cùng thằng tóc vàng đó, tôi sẽ…”
Bạch Thanh Uyển bật khóc nức nở.
Lệ Thừa Tắc cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Anh quay mặt đi, vài sợi tóc đen rũ xuống, phủ bóng lên hàng mi.
Anh vẫn không nỡ nặng lời với Bạch Thanh Uyển.
Bạch Thanh Uyển tinh tế quan sát sắc mặt, như chợt bắt được tia hy vọng.
Cô ta lập tức bắt đầu khóc rưng rức:
“A Tắc, em biết Tử Hàn sẽ không nói dối. Nếu vậy, chi bằng anh xem camera, xem em đã nói gì, rồi hãy định tội cho em… Anh xem xong rồi, dù anh có ghét em thế nào, em cũng cam chịu.”
Cô ta lau nước mắt, đứng dậy:
“Quản gia, làm ơn đưa camera cho A Tắc xem.”
10
Quản gia Chu bá bước lên, mang theo nụ cười nghề nghiệp hoàn hảo.
Tôi nhắm mắt lại.
Xong, xong rồi!
Chơi quá tay rồi.
Đợi Lệ Thừa Tắc xem xong đoạn camera này.
Tôi thật sự sẽ trở thành nữ phụ độc ác nói dối vu oan nữ chính mất!
Ngay giây tiếp theo:
Quản gia Chu bá đứng chắn giữa tôi và Bạch Thanh Uyển:
“Bạch tiểu thư, nếu phát camera ở đây, tiểu thư Tử Hàn của chúng tôi sẽ phải nghe lại một lần nữa những lời cô vừa nói. Tôi không mong tiểu thư Tử Hàn phải nghe lại những phát ngôn như vậy thêm lần nào nữa, điều đó không có lợi cho sự trưởng thành khỏe mạnh của cô ấy.”
Chu bá vô cùng lễ độ:
“Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ nội dung phát ngôn vừa rồi của Bạch tiểu thư. Bạch tiểu thư cho rằng, vì muốn tiết kiệm tiền cho Lệ tổng, nên phải cắt xén học phí của tiểu thư Tử Hàn. Điều này khiến tôi vô cùng áy náy. Tiểu thư Tử Hàn là do chính tay tôi nhìn lớn lên, nếu có một ngày nhà họ Lệ thật sự rơi vào hoàn cảnh như vậy, tôi thà quyên góp toàn bộ tiền hưu trí cá nhân của mình, cũng tuyệt đối không để tiểu thư Tử Hàn thiếu học phí.”
Sắc mặt Lệ Thừa Tắc lập tức lạnh đi mấy phần.
Anh nhìn thẳng vào Bạch Thanh Uyển.
Giống như lần đầu tiên thật sự nhìn rõ con người này:
“Ngay cả học phí của Tử Hàn cô cũng muốn quản sao?”
Môi Bạch Thanh Uyển run rẩy.
Cô ta nghiến răng:
“A Tắc, em không phải! Em chỉ lo nó sang Mỹ rồi tiêu xài hoang phí…”
Chu bá vẫn giữ nụ cười hoàn hảo.
Ông dùng khay trình lên mấy tờ hóa đơn, cúi người chào:
“Chuyện tụ họp của chủ nhân vốn dĩ không đến lượt những người hầu như chúng tôi xen vào. Tôi tuổi cao rồi mà còn nhiều lời, thật không nên. Bây giờ tôi vẫn nên đi xử lý mấy hóa đơn mà Bạch tiểu thư mang tới thì hơn. Bạch tiểu thư, xin xác nhận lại giúp tôi, lần này cô mua một chiếc túi Hermes trị giá tám trăm nghìn, một sợi dây chuyền một triệu bảy trăm nghìn, cùng quần áo may sẵn ba trăm bốn mươi sáu nghìn, đúng không? Vẫn giống tuần trước, đi vào sổ của Lệ tổng, đúng không?”
Bạch Thanh Uyển hoàn toàn hoảng loạn, cô ta nghiến răng:
“Ông làm việc kiểu gì vậy! Mau mang mấy thứ đó đi! Không cần xác nhận với tôi! Tôi…”
“Chu bá,”
Lệ Thừa Tắc lên tiếng, vành mắt anh đã ửng đỏ:
“Không cần hoàn tiền cho cô ta. Vì sao tôi phải mua mấy thứ này cho một người làm tổn thương em gái tôi?”
Quản gia Chu bá cúi người:
“Vâng, thưa Lệ tổng.”
Bạch Thanh Uyển ngây người nhìn Lệ Thừa Tắc, sắc mặt cô ta từng chút một tái đi.
Khóe mắt Lệ Thừa Tắc rơi xuống một giọt nước mắt.
Nhưng anh vẫn quay người rời đi:
“Tiễn khách, sau này Bạch Thanh Uyển tới tìm tôi, không gặp.”
“Vâng, thưa Lệ tổng.”
Tôi nghe thấy hệ thống phát thông báo—
“Độ hảo cảm của nam chính với nữ chính -30.
Độ hảo cảm hiện tại: 70/100.”
11
Những ngày tiếp theo.
Bạch Thanh Uyển không tới nữa.
Nhưng.
Anh trai tôi cũng trở nên mơ màng, thường xuyên ngẩn người.
Đạn mạc bàn tán xôn xao—
“Thật đáng thương, nam phụ yêu nữ chính là số mệnh định sẵn, trừ khi độ hảo cảm giảm về 0, nếu không mất nữ chính rồi, nam phụ mỗi ngày đều như xác sống.”