“Khoa học là khoa học, tài trợ là tài trợ.”

“Nếu nhà các người định dùng tài trợ để ép buộc giới học thuật, tôi sẽ lập tức gọi cho viện trưởng từ chối nhận tài trợ.”

Tôn Vi Vi mặt trắng bệch, lập tức cười lạnh.

“Được lắm, các người liên thủ bắt nạt tôi phải không?”

“Trần Tư Hà, cô tưởng thắng buổi điều trần là xong rồi hả? Tôi nói cho cô biết…”

Còn chưa nói xong, cô gái sau lưng bỗng kéo tay áo cô ta, run rẩy nói:

“Vi Vi! Mau xem Weibo đi!”

Tôn Vi Vi mất kiên nhẫn, giật lấy điện thoại.

Vừa nhìn một cái, cả người cô ta lập tức trắng bệch.

Tôi cũng mở Weibo.

Hot search số 1: #Cuộc đời bị đánh cắp#

Trong bài viết chỉ có ba dòng chữ:

“Ba năm trước, nữ sinh nghèo huyện vùng sâu Triệu Tiểu Vũ mất tích sau khi nhận được thư trúng tuyển của Đại học A.”

“Cùng năm, Tôn Vi Vi được tuyển thẳng vào khoa Sinh học Đại học A.”

“Mười bốn số đầu của mã căn cước hai người hoàn toàn trùng khớp.”

Ảnh đi kèm là hai tấm hình đặt cạnh nhau.

Bên trái là ảnh tốt nghiệp cấp ba của Triệu Tiểu Vũ – nụ cười mộc mạc.

Bên phải là ảnh thẻ nhập học của Tôn Vi Vi – trắng trẻo, sắc sảo.

Nét mặt tương đồng, nhưng một người da đen sạm, thô ráp, một người trắng mịn, tinh tế.

Không cần thêm lời giải thích, thông tin cũng đủ để chấn động dư luận.

Bình luận bùng nổ:

“14 số đầu giống nhau? Là cướp danh tính à?!”

“Thế Triệu Tiểu Vũ đâu rồi???”

“Cướp cả đời người khác để vào đại học, đây là tội phạm!”

Điện thoại Tôn Vi Vi rơi xuống “cách” một tiếng.

Toàn thân cô ta run lên như sàng gạo, môi run rẩy, không nói nổi một câu hoàn chỉnh.

“Không… không phải tôi!”

“Trần Tư Hà! Là cô! Nhất định là cô bịa ra chuyện này!”

Cố Cảnh Thâm liếc nhìn màn hình điện thoại, ánh mắt hoàn toàn lạnh băng.

“Có bịa hay không, cảnh sát tra một cái là rõ.”

Tôn Vi Vi quỵ xuống đất, đến cả sức để gào cũng không còn.

Chỉ có đôi mắt trừng to, đồng tử tan rã.

Tôi liếc nhìn cô ta lần cuối.

Đây mới chỉ là món khai vị thôi.

Món chính… còn ở phía sau.

Tôi muốn nhà họ Tôn, phải trả giá gấp bội!

Hành động của nhà họ Tôn còn nhanh hơn tôi tưởng.

Tối hôm đó, tôi đã nhận được cuộc gọi từ phía họ.

Mời tôi hôm sau ra ngoài uống cà phê.

Người gọi là mẹ của Tôn Vi Vi – bà Lý Thục Hoa.

Trong phòng riêng, bà Lý Thục Hoa đang cầm một ly Americano lạnh.

Bà khoảng hơn năm mươi, nhưng được chăm sóc kỹ lưỡng, nhìn không rõ tuổi.

Chiếc vòng ngọc trên cổ tay xanh biếc, nước ngọc trong vắt.

“Cháu Trần, mời ngồi.”

Bà ấy làm động tác mời rất lịch sự.

“Chuyện của Vi Vi, dì biết cả rồi.”

“Con bé còn trẻ, bồng bột nông nổi, khiến cháu và gia đình phải chịu tổn thương.”

Giọng bà rất dịu dàng, giống như một trưởng bối hiểu chuyện.

Nói xong, bà lấy từ tập hồ sơ bên cạnh ra hai tờ giấy, đẩy về phía tôi.

“Một tấm séc năm triệu, và một căn hộ trung tâm thành phố đã hoàn thiện, đã làm xong thủ tục tặng, lúc nào cũng có thể sang tên.”

Dứt lời, bà lại lấy ra một chiếc thẻ…

“Chi phí điều trị và phục hồi sau này của cha cháu, nhà họ Tôn chúng tôi sẽ lo toàn bộ.”

Tôi liếc qua tấm séc.

Năm triệu, đủ để nhà tôi thay đổi vận mệnh.

“Bà Lý, ý bà là gì đây?”

Lý Thục Hoa mỉm cười, trong ánh mắt là sự sắc sảo đặc trưng của dân làm ăn.

“Rất đơn giản. Tôi muốn cháu đăng một tuyên bố, nói rằng mọi thứ lan truyền trên mạng chỉ là tin đồn vô căn cứ.”

“Còn chuyện giữa cháu và Vi Vi, chỉ là va chạm học thuật bình thường, giờ hiểu lầm đã hóa giải.”

“Chỉ cần tôi đổi giọng, Tôn Vi Vi sẽ có thể bình yên vô sự?”

“Chuyện đó, cháu không cần bận tâm.”

Lý Thục Hoa nhấp một ngụm cà phê, dáng vẻ điềm nhiên, tao nhã.

“Nếu tôi không đồng ý thì sao?”

Nụ cười trên gương mặt bà ta lập tức phai đi vài phần.

“Cháu Trần, đừng quên là cha cháu vẫn còn đang nằm viện.”

“Học hành, công việc sau này, cháu đều sẽ phải ở lại thành phố này.”

“Nhà họ Tôn tuy không phải hào môn thế gia, nhưng đã cắm rễ ở đây mấy chục năm.”

“Cũng coi như có chút thế lực, đúng không?”

Lời đe dọa thật rõ ràng.

Ngay lúc đó, cửa phòng bật mở.

Tôn Vi Vi lao vào, “phịch” một tiếng quỳ sụp trước mặt tôi.

Cô ta không trang điểm, mắt sưng đỏ, cả người tiều tụy.

“Tư Hà, xin lỗi! Tớ thật sự biết lỗi rồi.”

Cô ta nghẹn ngào, trán dập xuống sàn.

“Tớ không nên trộm dữ liệu của cậu, càng không nên vu oan cho cậu.”

“Lại càng không nên để người khác động đến cha cậu!”

“Cầu xin cậu tha thứ cho tớ lần này, tớ thật sự không dám nữa!”

Nếu không phải tôi đã biết rõ nhà họ Tôn đang khẩn cấp chuyển tài sản và tiêu hủy chứng cứ, thì có lẽ tôi sẽ bị vẻ ân hận này lay động.

Tôi nhìn hai mẹ con trước mặt.

Một người ngồi trên bàn bày ra điều kiện béo bở.

Một người quỳ dưới đất diễn vai ăn năn hối cải.

Tôi bỗng bật cười.

“Bà Lý, tôi hiểu ý của các người rồi.”

Tôi cầm lên bản hợp đồng tặng nhà, lật vài trang.