Trước khi xuất phát, chị gái đã nói rồi, bên này là nông thôn, sẽ có rất nhiều muỗi.
Chỉ thấy Tiểu A Tuế nắm chặt nắm tay nhỏ của mình, lắc đầu với hai đứa:
“Không phải đâu.”
“Vậy là gì?”
“Không nói cho các cậu biết.”
Mấy người lớn vốn đang nghiêm túc nghe người dẫn chương trình giới thiệu quy tắc tiếp theo, lơ đãng một cái liền phát hiện con nhà mình bị bỏ lại hết rồi.
Quách Đại Sư nhìn bốn đứa trẻ bên kia chỉ chớp mắt một cái đã tụ lại thành một nhóm, rồi lại nhìn Quách Tiểu Sư bên cạnh mình đang ngoan ngoãn nắm ống quần mình.
Anh đưa tay nhẹ nhàng vỗ cái đầu trọc nhỏ của cậu bé, ra hiệu cho cậu bé,
“Tiểu sư, con cũng có thể qua đó chơi cùng bọn nó.”
Quách Tiểu Sư nhìn bên kia cũng có chút động lòng, nhưng tầm mắt vừa rơi xuống phía Tiểu A Tuế thì lại lắc đầu, nhỏ giọng nói:
“Sư phụ, con không muốn qua đó.”
Cô bé kia sẽ dùng tay không bắt mấy thứ đen đen.
Cậu có hơi sợ.
Bên kia, tổng đạo diễn đối với màn mở đầu này thì khá hài lòng. Kiểu show thực tế có trẻ con thế này, điều sợ nhất chính là bọn nhỏ không chơi được với nhau, một khi đứa trẻ co mình lại, hiệu quả chương trình ít nhất sẽ mất một nửa.
Xem như đã có một khởi đầu tốt.
Tiếp theo chính là xuất phát đến chỗ ở.
Lần này Nam Cảnh Trăn mang ra hai cái vali lớn, đang cân nhắc lát nữa có nên để Tiểu A Tuế tự xách một cái hay không, dù sao sức lực của cô bé cũng lớn.
Nhưng lại lo trước camera thì không ổn lắm, đang nghĩ ngợi thì thấy Tiểu A Tuế không biết từ lúc nào đã lùi về bên này, nhỏ giọng nói với anh:
“Cậu năm, A Tuế biết chuyện kỳ lạ trước đó là sao rồi~”
Nam Cảnh Trăn nghe vậy thì khựng lại một chút.
Nhanh vậy sao?
Vì trước khi ký hợp đồng, đạo diễn đã nói có người tới xem qua rồi, Nam Cảnh Trăn vẫn luôn nghĩ chuyện đó đã được giải quyết.
Nhưng Tiểu A Tuế nói như vậy, lẽ nào vẫn còn đồ bẩn?
Tầm mắt anh không tự chủ được nhìn về phía nắm tay nhỏ mà cô bé đang nắm chặt, không nhịn được nuốt nước bọt:
“Con bắt được cái gì vậy?”
Chương 71 Đừng mong chờ tôi, sẽ trở nên bất hạnh
Chẳng lẽ là thứ đồ bẩn kia?
Nam Cảnh Trăn theo bản năng lùi lại một chút.
Chỉ thấy Tiểu A Tuế xòe tay ra, trong lòng bàn tay nhỏ bé trống trơn, Nam Cảnh Trăn và khán giả trước màn hình đều mặt đầy mờ mịt.
Nhưng lại nghe Tiểu A Tuế nói: “A Tuế bắt được khí ma.”
Mi tâm vừa mới thả lỏng của Nam Cảnh Trăn lại giật mạnh một cái.
Cái gì cơ?!
Rồi anh thấy Tiểu A Tuế chỉ về phía không xa, nơi Tiểu Bối Để đang giúp Mạc Bách Hợp thu dọn hành lý, nói:
“Bên cạnh cô ấy có theo một con ma mẹ.”
……
Rõ ràng là trời nắng chang chang, nhưng Nam Cảnh Trăn lại cảm thấy xung quanh bỗng nhiên có chút lạnh.
Ba chữ “ma mẹ” vừa bật ra, màn hình bình luận trong livestream lập tức bị một rừng dấu hỏi phủ kín.
【Là tôi không theo kịp tốc độ mạng của trẻ con sao? Tôi có hơi nghe không hiểu bé nói gì.】
【Ma mẹ là con ma gì vậy?】
【Tầng trên cái này cũng không biết à, ma mẹ thì là ma mẹ chứ còn là gì nữa.】
【Có ai tới giúp tôi tải một gói ngôn ngữ chuyên dùng cho ấu tể không??】
Bình luận đều đang tò mò, nhưng lại chẳng mấy ai tin đó là “ma” thật, chỉ cho rằng là cách dùng từ đặc biệt của trẻ con.
Nhưng trong số đó lại không bao gồm Nam Cảnh Trăn.
Dù sao anh cũng tận mắt thấy bản lĩnh của cô cháu gái nhỏ, nên đương nhiên không tin cô bé sẽ nói bừa.
Chỉ là trước mặt cư dân mạng trong livestream, có vài lời vẫn không tiện nói quá rõ ràng, anh lập tức đưa tay che mic của hai người, nhỏ giọng hỏi:
“Vậy con bắt được rồi à?”
Tiểu A Tuế lắc đầu, tuy không biết vì sao phải nói nhỏ như vậy, nhưng vẫn phối hợp hạ giọng hơn một chút:
“A Tuế chỉ bắt được một chút khí ma thôi, ma mẹ nó trốn rồi.”