Tắt đoạn ghi âm, tôi tiếp tục lau cửa kính. Chậu trầu bà An An trồng ngoài ban công đã leo kín cả nửa bức tường, lá xanh mướt. Chậu cây đó được trồng vào năm tôi ly hôn, giờ đã thành một mảng tường xanh rì. Trồng cây thích hơn nuôi người, cho ít nước là sống, chẳng tranh quyền đoạt lợi, cứ thế âm thầm lớn lên.
Đám cưới của chồng cũ tôi không tham gia, Trần Phương có gửi vài tấm ảnh qua. Trong ảnh, Trần Kiến Quốc mặc một bộ vest màu xanh navy, tóc chải bóng lộn. Cô dâu đứng bên cạnh mặc sườn xám đỏ, khuôn mặt tròn trịa, trông lớn hơn anh ta khoảng hai ba tuổi, lúc cười miệng rất rộng. Hai người đứng đón khách ngoài cửa nhà hàng, tư thế cứng nhắc như hai khúc gỗ.
Trần Phương kèm theo dòng chú thích: “Cô dâu tên Lưu Vân, lớn hơn em ba tuổi, nghe nói ghê gớm lắm.”
Tôi phóng to bức ảnh, chăm chú nhìn khuôn mặt Trần Kiến Quốc. Anh ta đang cười, nhưng nụ cười đó tôi lại quen thuộc quá — cái nụ cười đầy nhẫn nhịn, cẩn trọng rụt rè, trông hệt như một chú chó bị chủ dắt đi dạo. Một năm trước anh ta quỳ khóc lóc trước cổng Tiểu học Thực nghiệm, một năm sau lại đứng ngoài cửa nhà hàng cười gượng. Đàn ông mà, chỉ cần có phụ nữ chịu nhặt về, họ sẵn sàng bắt đầu lại từ đầu. Chẳng phải vì họ dễ nảy sinh tình cảm, mà là vì họ không quen với việc sống một mình.
Còn tung tích của chú em chồng Trần Hạo, tôi nghe lỏm bõm từ bà chị hai Trần Trân kể lại.
“Tháng trước vào Đông Quản làm trong xưởng linh kiện điện tử, làm được nửa tháng chê mệt rồi trốn mất.”
“Sau đó đi giao đồ ăn, bị trộm nẫng mất xe điện.”
“Hai tuần trước lại bảo kiếm được việc làm sale ở Thâm Quyến, lương cứng một ngàn tám, thu nhập sống chết nhờ hoa hồng.”
Lần nào Trần Trân kể mấy chuyện này, giọng điệu cũng pha trộn đủ thứ cảm xúc phức tạp — có xót thương, có chê bai, và cả sự bất lực kiểu “tôi biết ngay mà”.
“Lệ Quyên, em nghĩ thằng Hạo có phải là thứ bỏ đi rồi không?”
Tôi đang đưa An An đi thả diều ở công viên, một tay cầm điện thoại, tay kia cầm dây diều.
“Bỏ đi hay không thì phải do bản thân cậu ta quyết định. Ba mươi mốt tuổi đầu rồi, nếu vẫn chưa tỉnh ngộ thì ông trời cũng bó tay.”
“Mẹ ngày nào cũng khóc lóc, kêu nhớ con trai.”
“Thế bảo mẹ đi tìm cậu ta đi.”
“Sức khỏe mẹ không được tốt, đi xa sao được.”
Tôi không bình luận gì thêm. Sức khỏe của Vương Tú Lan trong năm nay đúng là xuống dốc hẳn. Từ đợt nhồi máu não lần trước, nửa người bên trái luôn yếu ớt, đi lại phải chống gậy, nói chuyện thỉnh thoảng còn bị chảy nước dãi. Trần Phương phải thuê người giúp việc làm theo giờ, mỗi ngày đến nấu cho một bữa cơm, giặt giũ quần áo. Còn về hai cô con dâu “biết vun vén gia đình” — vợ mới của Trần Kiến Quốc là Lưu Vân, chẳng thèm mảy may quan tâm đến chuyện của mẹ chồng, luôn miệng “Tôi không phải osin nhà mấy người”. Cô con dâu hụt còn lại, bạn gái cũ của Trần Hạo thì lặn mất tăm hơi.
Có những quả đắng, là do mình tự tay gieo mầm.
Dây diều bỗng chốc căng ra, An An ở đằng xa gọi với: “Mẹ ơi! Diều bay lên rồi này!”
Tôi ngẩng đầu lên, con diều hình bươm bướm đang chòng chành lấy độ cao, cái đuôi ve vẩy trong gió. An An mặc bộ đồ thể thao màu hồng chạy lon ton trên bãi cỏ, hai má ửng hồng, tóc gió thổi rối bù.
“Mẹ ơi, mẹ đừng nghe điện thoại nữa, mau ra kéo phụ con với!”
Tôi cúp điện thoại, chạy tới giúp con kéo dây. Gió rất mạnh, con diều càng bay càng cao, cuối cùng chỉ còn là một chấm nhỏ trên không trung. An An ngước cổ lên nhìn, miệng há hốc.
“Mẹ ơi, nó bay tới tận trời luôn được không?”
“Không được đâu, có dây giữ lại mà.”
“Thế lỡ đứt dây thì sao ạ?”
“Đứt dây thì nó sẽ bay đi mất.”
An An ngẫm nghĩ một lát: “Thế thì đừng đứt dây mẹ nhé. Con không muốn để nó bay mất đâu.”