“Độc thân thật tuyệt, giá nhà lại tăng rồi.”

Bên dưới lập tức có người vào bình luận.

Đồng nghiệp Tiểu Lưu: “Chị ơi, chị ngầu bá cháy bọ chét!”

Dì Vương: “An An càng lớn càng xinh.”

Bạn đại học: “Ly hôn rồi à? Chúc mừng nhé!”

Tôi lướt xuống cuối, thấy Trần Kiến Quốc đã thả tim cho bài viết này.

Sau đó lại hủy thả tim.

Rồi lại thả tim.

Lặp đi lặp lại ba lần.

An An bỏ bút vẽ xuống xán lại gần: “Mẹ ơi, mẹ đang xem gì đấy?”

“Đang xem ba con lưỡng lự.”

“Lưỡng lự cái gì ạ?”

“Lưỡng lự xem có nên thả tim cho mẹ con không.”

An An nghiêng đầu nhìn màn hình điện thoại: “Thế cuối cùng ba có thả không ạ?”

“Thả rồi. Lại hủy. Lại thả rồi.”

An An nghiêm túc nói: “Mẹ ơi, có phải ba bị bệnh không ạ?”

Tôi bật cười thành tiếng: “Chắc vậy.”

An An lại tiếp tục vẽ, vẽ một người nhỏ xíu đứng ở ngã tư, bên trái viết chữ “Like”, bên phải viết “Không Like”, trên đầu người đó đội một dấu hỏi to tướng.

“An An, con vẽ ba đấy à?”

An An gật đầu: “Đúng ạ, ông ba hay do dự.”

Tôi nhìn bức tranh đó, thầm nghĩ — đứa trẻ này sau này không làm họa sĩ truyện tranh thì phí quá.

Chương 14: Cuộc hòa giải bất ngờ

Sinh nhật tròn tám tuổi của An An, rơi vào ngày cuối cùng của tháng Bảy.

Nửa tháng trước con bé đã bắt đầu đếm ngược, mỗi ngày vẽ một vòng tròn đỏ trên tờ lịch, vẽ đến vòng thứ ba mươi thì cuối cùng cũng đến ngày.

“Mẹ ơi, năm nay con đón sinh nhật thế nào ạ?” An An nằm nhoài trên bàn ăn, đôi mắt sáng lấp lánh.

“Con muốn đón thế nào?”

“Con muốn mời bà Vương, bé Lệ, với bạn Lạc Lạc trong lớp con đến ăn bánh kem.”

“Được.”

“Mẹ ơi,” An An ngập ngừng một lát, “Con có thể… mời cả ông bà nội đến không ạ?”

Tôi đang rửa táo, vòi nước chưa tắt, nước cứ chảy rào rào.

“Con muốn mời bà nội đến à?”

“Dạ.” An An cúi đầu mân mê góc bàn, “Dù lúc trước bà nội không tốt với mẹ, nhưng bà… bà là bà nội của con.”

Tiếng nước chảy vang vọng trong căn bếp.

Tôi tắt vòi nước, lau khô tay, bước đến trước mặt An An ngồi xổm xuống.

“An An, mẹ hỏi con — nếu bà nội đến, mà bà lại nói những lời không hay, thì con làm thế nào?”

An An nghĩ một lúc: “Con sẽ bảo bà Vương che chở cho con. Bà Vương lợi hại lắm.”

Tôi bật cười: “Bà Vương công nhận là lợi hại thật.”

“Mẹ ơi, mẹ đồng ý rồi ạ?”

“Được. Nhưng có một điều kiện.”

“Điều kiện gì ạ?”

“Ăn ở ngoài, không ăn ở nhà.”

An An suy nghĩ mất ba giây: “Dạ được.”

Tôi đặt một phòng riêng ở quán lẩu dưới lầu — không phải “Lẩu chị Lưu”, mà là một quán lớn hơn một chút tên là “Thục Vị Hiên”, có phòng riêng chứa được mười người.

Rồi tôi nhắn cho Trần Phương một tin: “Sinh nhật tám tuổi của An An, trưa thứ Bảy, phòng riêng Thục Vị Hiên. Nếu mẹ và Kiến Quốc muốn đến, thì cứ đến. Có một yêu cầu — đừng gây chuyện. Sinh nhật An An, em không muốn con bé không vui.”

Trần Phương trả lời ngay tắp lự: “Được, chị sẽ nói với mẹ.”

Chị ta nhắn thêm một câu: “Lệ Quyên, cảm ơn em.”

Tôi không đáp lời.

Trưa thứ Bảy, tôi dắt An An đến trước mười phút.

Phòng riêng không rộng lắm, nhưng rất sạch sẽ, trên tường treo vài bức tranh mặt nạ Xuyên Kịch, giữa bàn đặt một nồi lẩu uyên ương — lẩu trong cho An An, lẩu cay cho mọi người.

An An mặc chiếc váy hồng mới tinh, tóc buộc hai chỏm, ngồi trên ghế đung đưa hai chân, vừa hồi hộp vừa mong đợi.

Dì Vương đến đầu tiên, xách theo một thùng sữa tươi.

“Chúc mừng sinh nhật An An!” Dì Vương hôn má An An cái chụt, rồi nhét thùng sữa cho tôi, “Để cho cháu nó uống.”

“Dì Vương, dì khách sáo quá.”

“Khách sáo với cháu nội tui làm gì?” Dì Vương ngồi phịch xuống ghế, “An An chẳng khác gì cháu nội ruột của tui.”

An An mỉm cười, rúc vào lòng dì Vương.