Lớn lên lại đứng đối diện tôi, chỉ tay tố cáo tôi.

Nghĩ đến đó, tôi thở dài: “Con muốn nói gì thì nói.”

Triệu Đình lại bật khóc:

“Dì nhỏ, xin lỗi… hôm đó ở phòng điều tra, những lời con nói… con xin lỗi…”

Tôi không đáp, nước mắt con bé vẫn rơi.

“Con biết con sai rồi, hôm đó mẹ ép con nói, con không dám không nói… dì nhỏ, dì tha lỗi cho con được không…”

“Dì nhỏ, con muốn học ở Nhất Trung. Ba mẹ con ly hôn rồi, ba không quan tâm con nữa, mẹ ngày nào cũng khóc… dì nhỏ giúp con với, con muốn đi học…”

Tôi dừng bút chấm bài lại:

“Con muốn vào Nhất Trung, vậy con thử nghĩ xem thành tích của con có đủ không?”

Triệu Đình cúi đầu.

Tôi nói thay con bé: “Không đủ.”

“Thành tích của con luôn ở mức trung bình thấp. Suất tuyển sớm trước đây là đồng nghiệp của dì nể mặt dì mới cho con theo diện người nhà cán bộ, không phải vì con đủ năng lực.”

Triệu Đình bật khóc thành tiếng: “Con biết… dì nhỏ, con biết… nhưng ba mẹ con ly hôn rồi, bây giờ con…”

Tôi cắt lời:

“Bây giờ con làm sao? Ba mẹ con ly hôn là do dì gây ra à?”

Triệu Đình sững lại.

Bởi vì suốt 15 năm bị mẹ ảnh hưởng, trong tiềm thức nó thật sự nghĩ mọi chuyện là do tôi.

“Khi mẹ con tố cáo dì, con đứng bên cạnh nhìn.”

“Khi mẹ con bảo con làm chứng giả, con đã nói.”

“Triệu Đình, năm nay con 15 tuổi rồi, không phải 5 tuổi. Lời nào nên nói, lời nào không nên nói, con không biết sao?”

Triệu Đình run rẩy khóc: “Dì nhỏ, con thật sự biết sai rồi…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt nó:

“Biết sai là đủ sao? Mẹ con nợ 300 nghìn, bắt dì đưa tiền. Mẹ con tố cáo dì khiến dì bị đình chỉ.”

“Con đứng trước lãnh đạo Sở Giáo dục nói dì đối xử không công bằng với con. Giờ ba mẹ con ly hôn, con lại đến tìm dì, muốn dì giúp con?”

Triệu Đình không nói được gì nữa.

Tôi quay người đi về phía lớp học:

“Về đi. Nhất Trung không phải nơi con nên đến. Học hành tử tế, thi vào một trường phổ thông bình thường, vẫn có thể vào đại học.”

Triệu Đình gọi phía sau: “Dì nhỏ!”

Tôi không quay đầu, bước thẳng vào lớp học.

Học sinh đồng loạt ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi gõ nhẹ lên bục giảng: “Nhìn gì mà nhìn? Tập trung làm bài!”

Một tuần sau, tôi nhận được tin nhắn từ anh rể — giờ thì anh ấy đã không còn là anh rể tôi nữa.

【Doanh Doanh, cảm ơn em. Anh đã được điều trở lại nội thành rồi. Sau này có chuyện gì, chỉ cần nói một câu, anh nhất định giúp.】

Tôi nhìn tin nhắn, không trả lời, rồi cất điện thoại vào túi.

Sau đó nghe mẹ nói, chị gái từng đến Cục Thuế làm loạn.

Chị ta đứng trước cổng cơ quan của chồng cũ, chửi anh vô tình, chửi tôi hại chị ta ly hôn.

9

Nhưng chị ta bị bảo vệ kéo thẳng ra ngoài.

Chị gái vẫn còn muốn đến trường tìm tôi gây chuyện.

Mẹ kéo chị lại, chỉ nói một câu.

“Đừng đi nữa, phụ huynh học sinh của con bé toàn là người không đơn giản, mày còn gây chuyện thì thật sự tự đẩy mình vào đường chết đấy.”

Từ đó chị gái không dám đến nữa.

Thời gian trôi rất nhanh.

Chớp mắt đã đến tháng Sáu.

Ngày trước kỳ thi đại học, tôi đứng trên bục giảng, nhìn 30 học sinh phía dưới.

“Những gì cần giảng cô đã giảng, những gì cần luyện các em cũng đã luyện rồi. Ngày mai vào phòng thi, cứ giữ tâm lý bình thường.”

Tiểu Kiệt giơ tay: “Cô Hứa, nếu em thi tốt thì mời cô ăn cơm, cô không được từ chối đâu nhé!”

Nguyệt Nguyệt cười chọc cậu: “Thi tốt trước đã rồi nói.”

Cả lớp bật cười.

Tôi cũng cười: “Được rồi, về ôn tập cho tốt đi, ngày mai gặp ở điểm thi, cô sẽ chiến đấu cùng các em đến phút cuối!”