Phòng thí nghiệm của Tiến sĩ Trần đèn sáng suốt đêm.

Ông và nhóm của mình đang ngày đêm nghiên cứu thiết bị thu được từ Lý Mặc.

Chiếc máy khuếch đại tín hiệu.

Họ hy vọng có thể giải mã hệ thống liên lạc của “Tiên Phong” hoặc tìm ra vị trí của bọn chúng.

Ba ngày sau, cuối cùng cũng có đột phá.

“Chúng tôi không thể hoàn toàn giải mã hệ thống mã hóa của họ.”

Tiến sĩ Trần chỉ vào màn hình với hàng loạt dòng dữ liệu đổ xuống như thác.

“Nhưng chúng tôi đã bắt được và định vị một giao thoa tín hiệu cực kỳ ngắn.”

“Vị trí giao thoa nằm ở khu Đại học Liên hợp phía tây thành phố.”

Khu Đại học Liên hợp.

Trước tận thế, đó là nơi tập trung các trường đại học lớn nhất thành phố.

Nơi đó có phòng thí nghiệm tiên tiến nhất, mạng lưới nhanh nhất, và những nhân tài ưu tú nhất.

Sau tận thế, nơi đó cũng trở thành một trong những khu vực có mật độ thây ma cao nhất.

“Rất có thể đây là một cái bẫy.”

Tại cuộc họp tác chiến, Triệu Cường nghiêm giọng nói.

“Lý Mặc vừa bị bắt, bọn chúng lập tức phát tín hiệu từ khu đại học. Rõ ràng là muốn nhử chúng ta tới.”

“Là bẫy thì cũng là cơ hội.”

Ngón tay Lục Châu gõ mạnh vào bản đồ, đúng vị trí của khu đại học.

“Chúng ta không thể mãi co đầu rút cổ trong căn cứ được.”

“Đã dám gửi chiến thư, thì chúng ta phải dám nhận.”

“Lần này, chúng ta chủ động tấn công.”

Quyết định của anh khiến mọi người nín thở.

Chủ động tấn công đồng nghĩa với việc phải thâm nhập vào sào huyệt của kẻ địch.

Nguy hiểm ở đó là điều không thể đoán trước.

“Tôi sẽ dẫn một đội cùng tiểu đội Thanh Trừng đi.”

Lục Châu bắt đầu phân công nhiệm vụ.

“Triệu Cường, cậu ở lại căn cứ bảo vệ phòng thủ.”

“Chiến dịch này phải nhanh gọn. Mục tiêu là trinh sát tình hình, tìm ra cứ điểm của bọn chúng. Nếu bắt sống được một tên cấp cao thì càng tốt.”

Anh lại một lần nữa bị mọi người phản đối.

“Thủ lĩnh, quá nguy hiểm! Ngài không thể tự mình đi!”

“Đúng vậy, ngài là cột trụ của căn cứ. Nếu ngài xảy ra chuyện gì, chúng tôi biết phải làm sao?!”

Ánh mắt Lục Châu chậm rãi lướt qua từng người.

Cuối cùng dừng lại ở tôi – người đứng sau lưng anh.

“Tôi có cô ấy.”

Anh nói.

“Cô ấy là tấm khiên mạnh nhất của tôi, cũng là thanh kiếm sắc bén nhất của tôi.”

Lời của anh khiến mọi tiếng phản đối đều lặng đi.

Mọi người nhìn tôi.

Ánh mắt họ không còn chỉ là sợ hãi.

Mà có thêm cả niềm tin.

Tôi lặng lẽ siết chặt nắm tay.

Tôi hiểu, trận chiến này đối với tôi, đối với Lục Châu, đối với cả căn cứ, đều vô cùng quan trọng.

Chúng tôi không chỉ phải đối mặt với thây ma.

Mà còn phải đối đầu với một nhóm người còn đáng sợ hơn thây ma gấp bội.

Đêm trước ngày xuất phát.

Lục Châu không ngủ.

Anh ngồi bên giường, liên tục lau chùi thanh chiến đao của mình.

Lưỡi đao sáng như tuyết, phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của anh.

Tôi bước tới ngồi bên cạnh, cầm bút viết vào cuốn sổ:

Đừng lo.

Tôi sẽ bảo vệ anh.

Anh dừng tay, quay sang nhìn tôi.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, ánh mắt anh dịu dàng như nước.

Anh đưa tay, ôm tôi vào lòng.

“An An.”

Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, giọng khàn khàn.

“Hãy hứa với anh, nếu thật sự gặp nguy hiểm, em hãy đi trước.”

“Chỉ cần em còn sống, thì anh vẫn chưa thua.”

Tôi không viết gì.

Tôi chỉ siết chặt vòng tay ôm anh hơn nữa.

Dùng hành động để nói cho anh biết câu trả lời của tôi.

Muốn đi, thì cùng đi.

Muốn chết, thì tôi cũng sẽ ở bên anh.

Có lẽ anh đã hiểu rõ quyết tâm của tôi.

Anh thở dài, không nói gì thêm.

Chỉ là vòng tay ôm lấy tôi lại siết chặt hơn một chút.

Đêm ấy, chúng tôi không làm gì cả.

Chỉ lặng lẽ ngồi ôm nhau.

Tựa như muốn khắc ghi từng chút ấm áp này vào tận xương tủy.

Vì chúng tôi đều không biết.

Khi mặt trời mọc ngày mai.

Liệu chúng tôi còn có thể, sống sót quay về hay không.

14

Bình minh.

Trời vừa hửng sáng.

Ba chiếc xe bọc thép tấn công được cải tiến đến cực hạn lặng lẽ rời khỏi căn cứ Ánh Sáng.

Trên xe là lực lượng tinh nhuệ nhất của căn cứ.

Tiểu đội “Thanh Trừng” do chính Lục Châu đích thân lựa chọn.

Mỗi người đều là những chiến binh dày dạn trận mạc.

Còn tôi, vẫn ngồi bên cạnh Lục Châu.

Vẫn là bộ đồ tác chiến màu đen, đội mũ trùm đầu và đeo mặt nạ.

Như một bóng ma hoà vào bóng tối.

Không khí trong khoang xe căng thẳng đến ngột ngạt.

Không ai nói một lời nào.

Chỉ có tiếng kim loại va chạm của vũ khí và hơi thở nặng nề của mọi người.

Khu đại học nằm ở phía tây thành phố.

Chúng tôi phải băng qua hơn nửa vùng bị chiếm.

Trên đường đi, số lượng thây ma tăng lên theo cấp số nhân.

Chúng như ngửi thấy mùi người sống, ùa ra từ mọi ngóc ngách trong thành phố.

Điên cuồng truy đuổi đoàn xe của chúng tôi.

“Không được ham chiến, toàn lực tiến lên!”

Lục Châu bình tĩnh ra lệnh.

Tháp súng điều khiển từ xa trên nóc xe phun lửa đỏ rực.

Lũ thây ma định tiếp cận lập tức bị bắn hạ từng đợt, từng đợt.

Xe của chúng tôi như lưỡi dao rạch toạc làn sóng đen ngòm, nghiền nát mọi vật trên đường tới mục tiêu.

Cuối cùng, cổng vòm biểu tượng của khu đại học hiện ra trước mắt.

Nơi này đã hoàn toàn khác với ký ức của tôi.

Không còn tiếng sách vở rộn ràng hay bóng dáng tuổi trẻ.

Chỉ còn lại cái chết.

Và một sự hoang vắng khiến người ta nghẹt thở.

Trong khuôn viên, im ắng đến rợn người.

Mặt đường sạch sẽ lạ thường, gần như không thấy bóng dáng thây ma.

Điều này quá bất thường.

“Mọi người, nâng cao cảnh giác.”

Giọng của Lục Châu truyền qua tai nghe chiến thuật đến từng người.

“Tình hình có điều bất ổn.”

Đoàn xe chậm rãi tiến vào khuôn viên.

Cuối cùng dừng lại trước toà nhà nơi tín hiệu giao thoa.

Học viện Công nghệ Thông tin.

Một toà nhà màu xám bạc đậm chất công nghệ.

Cánh cửa lớn khép hờ.

Giống như miệng của một con quái thú đang chờ con mồi tự chui đầu vào.

“Xuống xe, chia nhóm tiến vào.”

Lục Châu dẫn đầu nhảy xuống xe đầu tiên.

Chúng tôi mười hai người chia thành ba tổ chiến đấu.

Bố trí hình chữ phẩm, luân phiên yểm trợ, tiến sâu vào toà nhà.

Tôi bám sát sau lưng Lục Châu.