“Thẩm Hoài Nam, chúng ta thanh toán xong rồi.”
“Trước kia tôi thích anh, bám lấy anh, là vì tôi không hiểu chuyện, không nhìn rõ thân phận của mình.”
“Sau này sẽ không như vậy nữa.”
“Đợi tôi khỏe lại, tôi sẽ rời khỏi đây, tiếp quản sản nghiệp nhà họ Tô.”
“Sau này đường ai nấy đi, không còn liên quan gì tới nhau.”
Mỗi câu nói đều giống như một con dao sắc bén, chính xác đâm vào trái tim Thẩm Hoài Nam đến máu chảy đầm đìa.
Thanh toán xong.
Đường ai nấy đi.
Sao anh có thể thanh toán xong với cô?
Những gì anh nợ cô, đời này hay đời sau cũng chẳng thể trả hết.
“Tri Ý…”
Anh hé miệng định nói nhưng bị Tô Tri Ý ngắt lời.
“Tôi mệt rồi, muốn nghỉ.”
Cô nhắm mắt.
Hàng mi dài khẽ run, không nhìn anh nữa.
Rõ ràng không muốn nói thêm với anh.
Thẩm Hoài Nam nhìn khuôn mặt nghiêng trắng bệch của cô.
Trong lòng giống như bị khoét mất một mảng, gió lạnh không ngừng thổi vào.
Anh biết bây giờ nói gì cô cũng không nghe, chỉ có thể đứng lên trước.
“Được. Em nghỉ đi. Anh ở ngay ngoài kia, có chuyện thì gọi anh bất cứ lúc nào.”
Anh nhẹ nhàng rời khỏi phòng bệnh rồi đóng cửa lại.
Tựa vào bức tường lạnh ngoài hành lang, anh từ từ trượt xuống ngồi, hai tay ôm lấy mặt.
Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu anh cảm thấy bất lực và thất bại như vậy.
Những ngày tiếp theo, Tô Tri Ý hồi phục rất nhanh.
Cô cực kỳ phối hợp điều trị.
Uống thuốc đúng giờ, ngoan ngoãn ăn cơm.
Không bao giờ nói thừa một câu, cũng không hề làm mình làm mẩy.
Chỉ là cô chưa từng chủ động nói chuyện với Thẩm Hoài Nam.
Mỗi lần anh bước vào, nhắm mắt giả ngủ, hoặc nhìn ra ngoài cửa sổ , hoàn toàn coi anh như không tồn tại.
Khách sáo nhưng xa cách.
Thẩm Hoài Nam cũng không ép cô.
Chỉ lặng lẽ ở bên mỗi ngày.
Anh gọt táo cho cô.
Cô không ăn thì anh đặt bên cạnh.
Để lâu rồi thì gọt quả khác.
Anh mang cháo đã nấu tới.
Cô không uống thì anh hâm đi hâm lại cho tới khi cô chịu uống một ngụm.
Cô sợ bác sĩ nam.
Anh lập tức thay toàn bộ thành bác sĩ và y tá nữ, ngay cả người chăm sóc cũng đổi sang phụ nữ.
Buổi tối cô gặp ác mộng rồi hét lên.
Anh liền ngồi bên giường, khẽ hát bài ru cô từng nghe lúc nhỏ để dỗ dành.
Cho dù khi tỉnh lại cô lạnh mặt đuổi anh đi.
Bà cụ Thẩm nhìn thấy tất cả nhưng không nói gì.
Con đường là do chính anh chọn.
Tội lỗi cũng phải do chính anh gánh chịu.
Một tuần sau, Tô Tri Ý đã có thể xuống giường chậm rãi đi lại.
Phần lớn vết thương trên người đã đóng vảy.
Nhưng để lại những vết sẹo lớn nhỏ giống như những con rết xấu xí bò trên làn da trắng, nhìn vô cùng kinh người.
Chiều hôm ấy, cô tìm cách cho y tá ra ngoài rồi một mình vịn tường đi vào nhà vệ sinh.
Đứng trước gương, cô từ từ cởi cúc áo bệnh nhân, nhìn những vết sẹo ngang dọc trên người.
Ánh mắt vô cùng bình tĩnh.
Không khóc.
Cũng không suy sụp.
Giống như cơ thể đầy thương tích kia chẳng phải của cô.
Thẩm Hoài Nam bưng đĩa trái cây đã cắt bước vào.
Không nhìn thấy cô, nghe tiếng nước trong nhà vệ sinh nên anh đi tới.
Vừa tới nơi đã thấy cô đứng trước gương thất thần.
Nhìn thấy những vết sẹo trên người cô, tim anh thắt mạnh, đau đến không thở nổi.
“Tri Ý, sao lại đứng ở đây? Cẩn thận kéo rách vết thương.”
Anh đặt đĩa trái cây xuống, nhanh chóng bước tới định đỡ cô.
Tô Tri Ý nghiêng người tránh đi, nhanh chóng cài cúc áo lại rồi quay sang nhìn anh.
Ánh mắt thản nhiên.
“Thẩm Hoài Nam, bao giờ tôi có thể về Hải Thành?”
“Về Hải Thành làm gì? Cơ thể em còn chưa hồi phục.”
“Về Hải Thành tiếp quản công ty nhà họ Tô.”
Giọng cô bình thản, giống như đang nói một chuyện hết sức bình thường.
“Những sản nghiệp của nhà họ Tô, tôi sẽ từ từ lấy lại toàn bộ.”
“Sau này tôi có thể tự chăm sóc bản thân, không cần anh phải bận tâm nữa.”
Thẩm Hoài Nam nhìn cô, trong lòng nghẹn lại.
“Anh đã nói rồi, đồ của nhà họ Tô vốn dĩ đều là của em. Anh chỉ thay em quản lý, chưa từng nghĩ chiếm làm của riêng.”
“Em muốn tiếp quản lúc nào cũng được. Nhưng sức khỏe em bây giờ chưa hồi phục, không thể lao lực.”
“Tôi không sao.”
Tô Tri Ý cụp mắt, đầu ngón tay siết lấy vạt áo.
“Mấy ngày nay tôi đã nghĩ thông rồi. Trước kia là tôi quá dựa dẫm vào anh, gửi gắm mọi hy vọng vào anh nên mới rơi vào kết cục hôm nay.”
“Sau này tôi sẽ không như vậy nữa.”
Dựa vào chính mình, cô cũng có thể sống.
Hơn nữa còn phải sống tốt hơn bất kỳ ai, rực rỡ hơn bất kỳ ai.
Thẩm Hoài Nam nhìn vẻ xa cách và kiên định trong mắt cô, biết cô nói thật.
Cô gái nhỏ của anh thật sự đã trưởng thành chỉ trong một đêm.
Nhưng cái giá của sự trưởng thành ấy quá đau đớn.
Đau đến mức anh chỉ muốn chịu thay cho cô.
“Được.”
Cuối cùng anh vẫn nhượng bộ.
Trong giọng nói có chút cay đắng khó nhận ra.
“Đợi sức khỏe em tốt thêm một chút, chúng ta sẽ về Hải Thành.”
“Toàn bộ sản nghiệp nhà họ Tô, anh sẽ giao lại hết cho em. Những người phụ trách cùng sổ sách liên quan, anh đã bảo họ sắp xếp.”
“Nhưng Tri Ý, cho anh ở lại bên em được không?”
Anh nhìn cô, trong mắt mang theo lời cầu xin gần như hèn mọn.
“Cho dù em không muốn gặp anh, cho dù em ghét anh, cứ để anh ở bên bảo vệ em là được.”