Gã thấp giọng nói vài câu vào tai hắn. Sắc mặt Lục Tu hơi đổi.
Hắn đặt chén rượu xuống, tùy tiện lấy một lý do rồi cũng rời tiệc.
Cắn câu rồi.
Ta lập tức liếc mắt ra hiệu cho Thanh Hòa. Nàng hiểu ý, lặng lẽ lui ra.
Không bao lâu sau, bên chỗ nữ quyến có người lên tiếng:
“Hôm nay là ngày rằm, đúng lúc trăng tròn, rất hợp để thưởng nguyệt.”
“Nghe nói hoa viên trong phủ Trưởng công chúa tu sửa vô cùng đẹp. Chi bằng chúng ta cùng ra vườn dạo một lát?”
Lời này vừa thốt ra, lập tức có mấy người phụ họa.
“Đúng vậy đúng vậy. Ánh trăng đẹp thế này, không thưởng thì thật đáng tiếc.”
“Hoa viên phủ Trưởng công chúa là nhất tuyệt kinh thành. Khó khăn lắm mới đến một lần, sao có thể bỏ lỡ?”
Trưởng công chúa vốn yêu thích phong nhã, nghe những lời này liền cười gật đầu.
“Nếu mọi người đều muốn đi, vậy cùng ra vườn dạo một lát đi.”
“Nghe hạ nhân nói, sen trong ao cũng đã kết nụ rồi. Biết đâu còn có thể thấy vài đóa nở sớm.”
Mọi người lần lượt đứng dậy, theo Trưởng công chúa đi về phía hoa viên.
Ta đi trong đám đông. Thanh Hòa quay lại đứng sau ta, nhỏ giọng nói:
“Tiểu thư, mọi chuyện đã xong.”
Ta gật đầu, ngoài mặt không lộ chút cảm xúc.
Trong hoa viên, ánh trăng như nước. Quả thật là một đêm rất đẹp để thưởng nguyệt.
Trưởng công chúa tâm tình rất tốt, vừa đi vừa nói cười với các mệnh phụ bên cạnh.
Đi chưa được bao xa, bỗng có người “ồ” lên một tiếng.
“Trong đình bên kia… có phải có người không?”
Mọi người nhìn theo hướng nàng chỉ, chỉ thấy trong đình mát bên cạnh ao, lờ mờ có hai bóng người đang lôi lôi kéo kéo. Người tinh mắt nhìn một cái đã biết quan hệ không tầm thường.
Ý cười trên mặt Trưởng công chúa lập tức biến mất. Bà lập tức hạ lệnh im lặng, nhấc chân đi về phía đó.
Hai người trong đình vẫn còn chìm trong thế giới của riêng mình.
Hoàn toàn không phát hiện có người đến gần.
Lục Tu siết chặt cổ tay Thẩm Thanh Y, mặt đỏ ửng, nhìn như thần trí đã có chút điên cuồng.
“Thanh Y, nàng không thể không biết, ta ra chiến trường liều mạng lập công rốt cuộc là vì ai! Tất cả đều là vì có thể đường đường chính chính đến cầu thân nàng!”
“Nhưng ta vạn lần không ngờ, đợi đến khi ta về kinh, nàng lại… nàng lại đã được ban hôn cho Thái tử.”
Mắt Thẩm Thanh Y đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
“Lục tiểu tướng quân, xin ngài tự trọng. Ta… ta đã là người của Đông cung rồi…”
“Không, Thanh Y, ta hiểu mà. Thái tử là kẻ háo sắc thành tính. Nàng còn chưa gả vào, Đông cung đã có bao nhiêu thiếp thất rồi? Nàng gả cho hắn, liệu có hạnh phúc không?”
“Thanh Y, ta không cam lòng. Ta thật sự không cam lòng!”
Thẩm Thanh Y cuối cùng bị lời hắn làm dao động, nước mắt rơi xuống.
“Ta… ta còn có thể làm gì? Thánh chỉ đã hạ, ta…”
Lục Tu tiến lên một bước, ôm nàng vào lòng.
“Nàng nghe ta nói. Trong lòng ta chỉ có nàng, từ đầu đến cuối chỉ có một mình nàng.”
“Thanh Y, ta không quan tâm nàng được chỉ hôn cho ai. Ta chỉ quan tâm nàng sống có tốt hay không. Nếu nàng không muốn gả cho hắn, ta…”
09
“Đúng là một đôi không biết liêm sỉ!”
Sắc mặt Trưởng công chúa đã khó coi đến mức không thể hình dung.
Giọng nói của bà như một tiếng sấm, khiến hai người trong đình hoảng hốt tách ra.
Sắc mặt Thẩm Thanh Y trắng bệch như giấy. Lục Tu lại càng như vừa tỉnh khỏi cơn mộng lớn.
Hai người đồng thời quay đầu, nhìn thấy Trưởng công chúa và cả đoàn người đông nghịt phía sau bà, tức thì không biết phải làm sao.
“Lục Tu! Ngươi là vị hôn phu của Huệ nhi, trong lòng lại dám nhớ thương nữ nhân khác? Ngươi không đặt bổn cung vào mắt sao?”
Lục Tu hé miệng, muốn giải thích điều gì, nhưng một chữ cũng không thốt ra được.
Chân Thẩm Thanh Y mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất. Kết quả Lục Tu theo bản năng đưa tay đỡ, hai người lại dựa sát vào nhau.