Nàng ngẫm nghĩ một chút, đáp: “Thiếp thân không dám nhận ban thưởng. Chỉ mong sau này, vẫn được tiếp tục lưu lại Vãn Nguyệt Hiên, trải qua mấy ngày thanh tịnh.”

Thẩm Linh Nguyên thật sâu nhìn nàng một cái.

“Đơn giản như vậy sao?”

“Chỉ đơn giản như vậy thôi.”

Thẩm Linh Nguyên không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

Triệu Duyệt nhìn bóng lưng hắn, luôn cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy.

Những ngày tiếp theo, Tướng quân phủ nghênh đón những sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Lão phu nhân và Thẩm Uyển Nhi bị triệt để cấm túc.

Liễu Nhữ Việt dưới sự trợ giúp của Triệu Duyệt, chính thức tiếp quản mọi sự vụ lớn nhỏ trong phủ.

Nàng thay thế những quản sự do Lão phu nhân an bài, rà soát lại sổ sách, Tướng quân phủ trên dưới bỗng chốc rực rỡ hẳn lên.

Ánh mắt hạ nhân nhìn Triệu Duyệt, cũng từ sự lơ là vô thị ngày trước, nay chuyển thành kính úy.

Ai nấy đều hiểu, vị Triệu di nương ngày thường trầm mặc ít lời này, mới chính là người giật dây đằng sau sự biến động lần này.

Triệu Duyệt lại lấy làm vui vẻ vì nhàn rỗi.

Lão phu nhân không cần phải tới hầu hạ nữa, Thẩm Uyển Nhi cũng chẳng đến gây sự.

Nàng lại khôi phục cuộc sống trồng hoa tỉa cỏ, ngủ tới lúc tự tỉnh của một kẻ đang dưỡng lão.

Hơn nữa, chất lượng cuộc sống của nàng còn được nâng cao.

Liễu Nhữ Việt cảm kích sự giúp đỡ của nàng, đối với nàng càng thêm thân cận và coi trọng.

Đồ ăn thức mặc, đồ dùng đồ chơi, đều chọn những thứ thượng hạng nhất đưa tới viện của nàng.

Cái kim khố nhỏ của Triệu Duyệt, mắt thường cũng có thể thấy đang phình to ra một cách nhanh chóng.

Hôm ấy, nàng đang mải mê nghiên cứu một món ăn mới trong sân – Tôm càng cay tê.

Thời đại này vẫn chưa có ớt, nàng dùng thù du và hoa tiêu để thay thế, mùi vị quả thực cũng rất độc đáo.

Nàng đang ăn tới mức miệng đầy mỡ váng, thì một tiểu nha hoàn chạy ùa vào.

“Di nương, tướng quân… tướng quân tới rồi.”

Triệu Duyệt run tay, một con tôm rơi tạch xuống đất.

Thẩm Linh Nguyên sao lại tới nữa?

Hắn không phải nên ở tiền viện xử lý quân vụ, hoặc là tới chỗ chủ mẫu hay sao?

Chạy tới cái tiểu viện của nàng làm gì chứ?

Nàng vội vàng lau miệng và tay.

Thẩm Linh Nguyên đã rảo bước đi vào.

Hắn trút bỏ bộ nhung trang, khoác trên mình một thân thường phục màu mực, bớt đi vài phần sát khí, lại tăng thêm vài phần nho nhã.

Ánh mắt hắn, rơi xuống khay tôm đỏ au trên bàn đá.

“Đây là thứ gì?” Hắn hỏi.

Triệu Duyệt đành mặt dày giải thích: “Đây… đây là món mới thiếp thân vừa làm, gọi là… gọi là Hồng Giáp Hà.”

Thẩm Linh Nguyên nhìn nàng, đột nhiên lên tiếng.

“Ta có thể nếm thử không?”

Triệu Duyệt sững sờ.

08

Triệu Duyệt nhìn Thẩm Linh Nguyên, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Vị Tướng quân mặt lạnh này, lại muốn ăn tôm cay của nàng sao?

“Thứ này… e là khẩu vị có chút nặng.” Nàng uyển chuyển nhắc nhở.

Thẩm Linh Nguyên đã tự giác an tọa trên ghế đá.

“Không sao.”

Triệu Duyệt hết cách, đành lấy cho hắn một đôi bát đũa sạch sẽ, lại đưa thêm một chiếc khăn ướt lau tay.

Nàng tưởng Thẩm Linh Nguyên sẽ dùng đũa gắp.

Nào ngờ, hắn chỉ nhìn thao tác của Triệu Duyệt một lượt, liền học theo dáng vẻ của nàng, trực tiếp dùng tay cầm một con tôm lên.

Động tác của hắn có chút lạ lẫm, nhưng vô cùng nghiêm túc.

Bóc lớp vỏ ngoài, lộ ra phần thịt tôm trắng muốt, chấm một chút nước sốt, rồi đưa vào miệng.

Triệu Duyệt căng thẳng nhìn hắn.

Trên mặt Thẩm Linh Nguyên chẳng có biểu tình gì, chỉ là động tác nhai nuốt khựng lại một nhịp.

Ngay sau đó, hắn cầm con thứ hai, con thứ ba…

Không nói lấy một lời, lặng lẽ ăn hết quá nửa khay.

Triệu Duyệt nhìn đến ngây người.

Món tôm cải biên của nàng làm, vị tê cay vô cùng đậm đà.

Hắn vậy mà lại có thể mặt không biến sắc ăn nhiều như thế sao?