Tôi chợt nhớ đến bóng lưng của cô ấy ngày hôm đó ở quán cà phê, khi cô ấy nói câu “Không hẹn ngày gặp lại”.
Cô ấy đi rất dứt khoát, không hề ngoảnh lại.
Giống hệt như cái cách tôi dứt khoát đưa cô ấy vào đây khi trước.
Chỉ là lúc đó, tôi không nhận ra rằng——
Có những cánh cửa, đẩy ra thì dễ.
Nhưng một khi đã đóng lại, thì vĩnh viễn không bao giờ có thể mở ra được nữa.
【HẾT PHIÊN NGOẠI】