Tôi ra ban công nghe máy.

“Xin hỏi là Hứa An phải không?”

Giọng lạnh lẽo, máy móc.

“Tôi là cảnh sát hình sự.”

“Chị dâu anh, Lưu Vân, đã ch ế .!t.”

“Hiện tại chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan.”

“Mời anh lập tức đến phối hợp điều tra.”

________________________________________

10

Giọng nói đó như lưỡi dao băng Siberia.

Mỗi chữ đều lạnh buốt, xuyên thẳng vào tim tôi.

Lưu Vân ch ế .!t.

Tôi thành nghi phạm.

Đầu óc tôi trống rỗng trong chốc lát.

Sau đó là cơn giận dữ ngập trời.

Tốt.

Rất tốt.

Đúng là họ.

Gia đình tốt của tôi.

Sự độc ác của họ luôn vượt ngoài tưởng tượng.

Không chỉ muốn tiền, muốn nhà.

Họ còn muốn mạng tôi.

Muốn tôi mang tội giết người, không thể ngóc đầu.

“Hứa An? Anh sao vậy?”

Hiểu Nguyệt lo lắng nhìn tôi.

Tôi hít sâu, ép cơn giận xuống.

Quay lại, hai tay nâng mặt cô.

Ánh mắt tôi nghiêm túc chưa từng có.

“Hiểu Nguyệt, nghe anh.”

“Sắp tới có thể sẽ xảy ra chuyện rất tệ.”

“Nhưng em phải tin anh.”

“Anh không làm gì sai.”

“Tin anh, được không?”

Cô nhìn tôi, dù hoảng sợ vẫn gật mạnh.

“Em tin anh.”

“Luôn tin anh.”

Tôi yên tâm hơn.

“Giúp anh vài việc.”

“Thứ nhất, liên hệ luật sư Tần.”

“Thứ hai, đưa cho cô ấy bản tuyên bố và toàn bộ ghi âm.”

“Thứ ba, bảo vệ bản thân, đừng tiếp xúc với gia đình anh.”

“Chờ anh.”

Tôi nói rõ ràng từng chữ.

Trong cơn giận cực điểm, đầu óc tôi lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Đây là chiến tranh.

Hoặc họ ch ế .!t, hoặc tôi ch ế .!t.

Tôi không được thua.

Tôi không thể thua.

Thua là mất tất cả.

Hiểu Nguyệt gật đầu, nước mắt lăn dài.

“Em nhớ rồi.”

Tôi nhìn cô lần cuối.

Khắc sâu hình ảnh vào tim.

Rồi quay người rời đi.

Dưới lầu, cảnh sát đang chờ.

Tôi không chống cự, đưa tay cho họ còng lại.

Phòng thẩm vấn.

Ánh đèn trắng chiếu thẳng từ trên xuống.

Bóng tôi kéo dài méo mó.

Đối diện là hai cảnh sát.

Một người lớn tuổi, ánh mắt sắc như diều hâu.

Một người trẻ, liên tục xoay bút.

“Tên.”

“Hứa An.”

“Tuổi.”

“Hai mươi ba.”

“Nghề nghiệp.”

“Nghiên cứu sinh y khoa.”

Hỏi đáp bình tĩnh.

Người lớn tuổi không rời mắt khỏi tôi.

Nhưng ông ta thất vọng.

Trên mặt tôi chỉ có bình tĩnh.

“Chúng tôi nhận được báo án.”

“Ba giờ mười lăm chiều nay, bệnh nhân Lưu Vân tử vong.”

“Nguyên nhân ban đầu là suy tim cấp.”

“Trong đường truyền có kali nồng độ cao.”

Ông dừng lại.

“Hứa An, cậu biết điều đó nghĩa là gì.”

Tôi gật đầu.

“Là giết người có chủ ý.”

“Vậy nói về động cơ.”

“Gia đình cậu nói cậu hận họ.”

“Cậu đánh anh trai, đe dọa giết cả nhà.”

“Cậu thừa nhận không?”

“Tôi thừa nhận có mâu thuẫn.”

“Nhưng lời đe dọa bị cắt nghĩa sai.”

Cảnh sát trẻ lạnh giọng.

“Ngụy biện.”

Tôi không nhìn anh ta.

“Động cơ không phải là chứng cứ.”

“Các anh có chứng cứ không?”

Cảnh sát lớn tuổi nói.

“Có.”

“Camera ghi lại một người giống cậu vào ICU.”

“Sau đó Lưu Vân ch ế .!t.”

“Chúng tôi còn tìm thấy ống tiêm có dấu vân tay của cậu.”

Tôi co rút đồng tử.

Dấu vân tay?

Không thể.

Đây là cái bẫy.

Một cái bẫy hoàn hảo.

Họ đã chuẩn bị từ trước.

Muốn đổ hết tội lên đầu tôi.

Tôi ngẩng lên nhìn camera.

Hứa Thành.

Bố.

Mẹ.

Các người đang xem phải không?

Tưởng rằng đã thắng?

Không.

Trò chơi… mới bắt đầu.

Kiếp này.

Tôi không chỉ sống.

Tôi còn phải tận mắt nhìn các người… rơi xuống địa ngục.

11

Cửa phòng thẩm vấn bị đẩy ra.

Một người phụ nữ mặc vest công sở, khí chất sắc sảo bước vào.

Cô nhìn thấy còng tay trên tay tôi, khẽ nhíu mày.

“Tôi là luật sư đại diện của Hứa An, Tần Duyệt.”

Cô đưa giấy tờ và giấy ủy quyền cho cảnh sát Vương.

“Từ bây giờ, thân chủ của tôi có quyền giữ im lặng.”

“Khi không có mặt tôi, các anh không được thẩm vấn anh ấy dưới bất kỳ hình thức nào.”

Giọng cô rõ ràng, dứt khoát.

Mang theo khí chất chuyên nghiệp không thể nghi ngờ.

Cảnh sát Vương nhìn cô, rồi nhìn tôi, gật đầu.

“Được.”

Cảnh sát trẻ có vẻ không cam tâm, nhưng không nói gì.

Tần Duyệt kéo ghế ngồi xuống bên cạnh tôi.

Cô không nói ngay, mà đọc kỹ biên bản thẩm vấn.

Ánh mắt sắc bén, tập trung.

Như muốn xuyên qua từng con chữ.

Đọc xong, cô khép tập hồ sơ, nhìn tôi.

“Họ nói tìm thấy dấu vân tay của cậu trên vật chứng.”

Giọng cô bình tĩnh, không có nghi ngờ.

“Đây là cái bẫy.”

Tôi nhìn thẳng vào cô.

“Tôi không đến bệnh viện.”

“Tôi cần cô giúp tôi, luật sư Tần.”

Cô gật đầu, ánh mắt thoáng vẻ tán thưởng.

“Bạn gái cậu đã nói hết với tôi.”

“Bây giờ, cậu kể lại toàn bộ từ lúc nhận điện thoại đến khi vào đây.”

“Không được sót.”