Sau kỳ thi giữa kỳ, điểm Vật lý của tôi, lấy cách biệt 1 điểm suýt sao, thắng Quý Ngôn.
Quý Ngôn cực kỳ để tâm đến chuyện này, tần suất đến nhà tôi dạy kèm ngày càng dày đặc, những vấn đề đưa ra thảo luận cũng ngày càng thâm sâu.
Còn Sở Ân Ân, có lẽ vì mất đi chỗ dựa lớn nhất là Lâm Chiêu, lại bị biến cố gia đình đả kích, nên đã suy sụp một thời gian.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cô ta đã khóa mục tiêu hoàn toàn vào Quý Ngôn.
Cô ta dường như đinh ninh rằng, chính Quý Ngôn là người đã giúp giải quyết rắc rối của gia đình, cho nên việc theo đuổi Quý Ngôn trở nên cuồng nhiệt và… bất chấp thủ đoạn hơn.
Gửi thư tình, mang bữa sáng, chặn đường tỏ tình… Tất cả những chiêu trò trong phim thần tượng, cô ta đều xài qua một lượt.
Quý Ngôn ngó lơ tất cả.
Cuối cùng, khi chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ thi Đại học, đạn mạc lại một lần nữa phát ra cảnh báo đỏ cấp độ cao nhất.
【Cốt truyện chung cực ập đến rồi! Sự điên cuồng cuối cùng của nữ chính!】
【Sở Ân Ân đã mua chuộc nhân viên phục vụ khách sạn, trong tiệc sinh nhật của Quý Ngôn, chuẩn bị chuốc thuốc cậu ấy!】
【Trong nguyên tác, dù Quý Ngôn nhìn thấu, nhưng Sở Ân Ân đã dùng chuyện này để uy hiếp, làm ầm lên cho mọi người đều biết, gây ra rắc rối lớn cho gia đình Quý Ngôn. Lâm Chiêu biết chuyện, tưởng Quý Ngôn bắt nạt Sở Ân Ân nên đi tìm Quý Ngôn liều mạng, cuối cùng…】
Đạn mạc không nói đoạn kết ra sao, nhưng dấu ba chấm đó cũng đủ làm tôi lạnh sống lưng.
Ngay cả khi cốt truyện trước đó đã bị thay đổi, thì cái tử cục cuối cùng này vẫn ập tới.
Tôi phải ngăn cản nó!
Tôi lập tức đi tìm Quý Ngôn, kể lại chuyện này.
Đương nhiên, tôi vẫn xài lại cái lý do củ chuối “bạn tôi nằm mơ thấy”.
Nghe xong, Quý Ngôn im lặng rất lâu.
“Gan của cô ta, lớn hơn tôi nghĩ đấy.” Cậu ta đẩy gọng kính, ánh mắt lạnh như băng.
“Vậy tiệc sinh nhật của cậu…”
“Vẫn tổ chức bình thường.” Cậu ta nói, “Nhưng mà, cần cậu phối hợp diễn một vở kịch.”
Tiệc sinh nhật của Quý Ngôn được tổ chức tại phòng tổng thống trên tầng cao nhất của một khách sạn năm sao giữa trung tâm thành phố.
Hôm đó, tôi theo kế hoạch của Quý Ngôn, đến khách sạn từ sớm.
Còn Quý Ngôn thì lấy lý do không khỏe, bảo tất cả bạn bè về hết, chỉ để lại một mình Sở Ân Ân.
Tôi nấp trong phòng ngủ, qua khe cửa, theo dõi tình hình bên ngoài.
Sở Ân Ân mặc một chiếc váy dài màu trắng được chọn lựa tỉ mỉ, tay bưng một ly vang đỏ, bước về phía Quý Ngôn.
“Quý Ngôn, cậu không sao chứ? Có phải bị sốt rồi không?” Cô ta tỏ vẻ ân cần, nhưng sự toan tính trong đáy mắt thì không giấu nổi.
“Hơi choáng đầu.” Quý Ngôn tựa lên sofa, xoa xoa thái dương.
“Thế… thế cậu uống chút nước đi.” Sở Ân Ân đưa ly rượu vang qua.
【Chính là ly đó! Có thuốc bên trong!】
【Đến rồi đến rồi! Nhanh! Vãn Vãn đến lượt cô ra sân rồi!】
Ngay khoảnh khắc Quý Ngôn sắp nhận lấy ly rượu, tôi đẩy cửa, bước ra ngoài.
“Anh, sao anh lại ở đây?” Tôi giả vờ kinh ngạc nhìn anh trai tôi – Lâm Chiêu, người không biết đã xuất hiện ngoài cửa từ lúc nào.
Sở Ân Ân và Quý Ngôn đều sững người.
Lâm Chiêu cũng mang bộ mặt ngơ ngác, hắn nhìn tôi, lại nhìn hai người trong phòng: “Vãn Vãn? Em… Anh đi ngang qua, nghe thấy trong này có tiếng người…”
Tôi biết, chắc chắn là hắn lo cho tôi nên đã lén theo đuôi.
Mặt Sở Ân Ân thoắt cái trắng bệch.
Trong kế hoạch của cô ta, vốn dĩ không có tôi và Lâm Chiêu.
Tôi mặc kệ sự hoảng hốt của cô ta, đi thẳng đến cạnh Quý Ngôn, lấy chai nước suối chưa mở nắp trên bàn đưa cho cậu ta.
“Choáng đầu thì uống nước lọc, đừng uống rượu.”
Xong xuôi, tôi quay sang Sở Ân Ân, cầm lấy ly vang đỏ trên tay cô ta, đưa lên mũi ngửi ngửi, rồi mỉm cười.
“Bạn học Sở Ân Ân, rượu này… mùi vị hơi đặc biệt đấy. Cậu chắc chắn, đây là đồ cho người bệnh uống sao?”