Người chuyên nghiệp, làm việc chuyên nghiệp.

Tôi nhìn về phía góc đồn cảnh sát, nơi Chu Triết và Lý Phi Phi vẫn đang run rẩy quỳ gối, còn Hoàng Khôn thì mặt cắt không còn giọt máu.

Ánh mắt tôi lúc này, bình tĩnh đến đáng sợ.

Trước cơn bão, biển cả luôn yên lặng bất thường.

Tôi quyết định, gậy ông đập lưng ông.

Hôm sau, khi đội của lão K còn chưa tới, thì giám đốc Vương đã đích thân bay từ Thượng Hải sang.

Ông ta dẫn theo hai nhân viên cấp cao, đang ngồi trong phòng VIP của cửa hàng, khúm núm đợi tôi.

Thái độ có thể nói là cúi đầu đến sát đất.

“Anh Tiêu, tất cả các điều kiện anh đưa ra hôm qua, tổng công ty chúng tôi đã họp khẩn và toàn bộ đồng ý!”

Ông ta đích thân rót trà cho tôi, hai tay dâng lên:

“Chúng tôi sẽ đổi cho anh một chiếc xe mới cùng dòng, cấu hình cao hơn, nhập khẩu trực tiếp từ nhà máy tại Đức, đảm bảo là xe đầu tiên xuất xưởng.”

“Thư xin lỗi công khai cũng đã soạn sẵn, anh có thể duyệt bất cứ lúc nào. Kênh đăng tải và diện tích bài viết hoàn toàn theo yêu cầu của anh.”

“Còn ba nhân viên kia — Hoàng Khôn, Chu Triết và Lý Phi Phi — chúng tôi đã xử lý sa thải, đồng thời sẽ xem xét trách nhiệm pháp lý.”

Điều kiện đưa ra đúng là hết sức hậu hĩnh.

Thậm chí vượt quá mong đợi ban đầu của tôi.

Ông ta tưởng làm vậy là đủ để tôi hài lòng, để tôi ký vào bản hòa giải, chấm dứt vụ việc này càng sớm càng tốt.

Tôi nhận ly trà, nhưng không uống.

06

Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt mệt mỏi của ông ta, biết rõ đêm qua ông ta không ngủ nổi.

Tôi khẽ cười:

“Giám đốc Vương, cảm ơn anh đã cất công đến tận đây. Tôi thấy được thành ý của các anh.”

Nghe vậy, mặt ông ta lập tức rạng rỡ, tưởng mọi chuyện đang tiến triển tốt.

“Nhưng…” – tôi chuyển giọng – “Tôi có thể ký thỏa thuận. Nhưng không phải bây giờ.”

“Tôi đã nhờ vài người bạn kiểm tra lại chiếc xe. Sau những gì đã xảy ra, tôi không thể an tâm. Chờ họ kiểm tra xong, đảm bảo không còn vấn đề gì, tôi sẽ ký.”

Giọng tôi rất nhẹ, như đang nói chuyện cơm nước thường ngày.

Gương mặt giám đốc Vương khựng lại trong giây lát, rồi lại trở về bình thản.

“Dạ đúng, đúng rồi. Đây là do chúng tôi sơ suất, làm phiền anh rồi. Vậy chúng tôi sẽ chờ tin từ anh.”

Ông ta tỏ ra vô cùng phối hợp, giống như chẳng có gì khuất tất.

Nhưng tôi biết, ông ta đang đánh cược.

Đánh cược rằng tôi chỉ giả vờ hù dọa, rằng đám “bạn” của tôi sẽ không tìm được gì.

Chính điều đó tôi cần.

Tôi cho ông ta cảm giác “đã kiểm soát được tình hình”.

Cùng lúc đó, một cái lưới khổng lồ đã lặng lẽ được giăng lên — từ tôi, lão K, và những nguồn lực phía sau chúng tôi.

Lão K hành động cực nhanh.

Chiều cùng ngày, ông ấy đã đăng một video ngắn được biên tập kỹ lưỡng lên toàn bộ các nền tảng mạng xã hội.

Tiêu đề đơn giản, trực diện:

“Chiếc xe bạn đang lái, có còn là ‘zin chính hãng’? – Video 4K bóc trần góc khuất bảo dưỡng tại các đại lý xe hơi”

Trong video, lão K dùng lời lẽ dễ hiểu để giải thích các chiêu trò tráo đổi, đánh tráo linh kiện phổ biến nhất, đi kèm là các ví dụ gây sốc.

Cuối video, ông tuyên bố thành lập Tổ điều tra đặc biệt, kêu gọi người dùng cả nước cung cấp thông tin liên quan đến bê bối tại các đại lý 4S.

Nếu được xác minh, ông sẽ kết hợp với đội ngũ luật sư hàng đầu, hỗ trợ khách hàng khiếu nại miễn phí đến cùng.

Video như một quả bom làm nổ tung cộng đồng xe cộ.

Vô số chủ xe ùa vào phần bình luận, kể lại trải nghiệm bị lừa đảo của mình.

Hàng trăm, hàng ngàn đầu mối được gửi tới hộp thư của đội điều tra.

Trong đó, có hơn chục đầu mối đều chỉ về cùng một đại lý — chính là 4S Tinh Huy mà tôi đã đến.

“Tôi đi bảo dưỡng, sau đó thấy la-zăng bị trầy. Họ bảo hao mòn tự nhiên, nhưng tôi nghi bị đánh tráo.”

“Xe tôi được yêu cầu ‘nâng cấp hệ thống’, để lại một ngày. Lấy về thì cảm giác thắng khác lạ hẳn, nhưng không kiểm tra ra gì…”

“Bạn tôi buôn xe cũ, bảo thấy rất nhiều phụ tùng zin gần như mới rò rỉ từ bên Tinh Huy, giá thì đội lên trời…”

Đọc những đầu mối đó, tôi gần như có thể chắc chắn linh cảm của mình là đúng.

Cú đột phá lớn nhất, đến từ một email ẩn danh.

Người gửi tự nhận là kỹ thuật viên đã nghỉ việc của 4S Tinh Huy.

Anh ta nói rằng không thể chịu nổi cắn rứt lương tâm, nên quyết định nói ra toàn bộ sự thật.

Trong thư, anh ta vạch trần quy trình tráo đổi linh kiện bên trong đại lý.

Họ chuyên nhắm vào những dòng xe cao cấp – đắt tiền – và chủ xe không quá rành về kỹ thuật.

Lấy cớ bảo dưỡng, sửa chữa, hoặc “nâng cấp hệ thống”, giữ xe lại.

Sau đó, đội kỹ thuật trưởng dẫn đầu, tận dụng góc chết của camera, nhanh chóng tháo ra các linh kiện đắt đỏ như phanh Brembo, lốp Michelin PS4S, thậm chí cả cánh gió carbon hoặc các mô-đun điện tử.

Thay vào đó là đồ rẻ, hoặc hàng giả từ chợ đen.

Những linh kiện zin bị tháo ra sẽ được bán với giá cắt cổ cho các gara độ xe hoặc chợ xe cũ — thông qua mối quan hệ của Hoàng Khôn.

Cả đường dây đã vận hành trơn tru, chia việc rõ ràng, phân phối nhịp nhàng.

Còn Hoàng Khôn – tổng quản lý đại lý 4S này – không chỉ biết mọi việc, mà còn chính là kẻ cầm đầu.

Cuối email, kỹ thuật viên đính kèm một đoạn quay màn hình điện thoại.

7

Đó là cuộc trò chuyện trên WeChat nội bộ — nhóm “Tổ công nghệ kỹ thuật”.

Trong đó, chính Hoàng Khôn đang chỉ đạo cách chọn “con mồi”:

“Chiếc G63 mới đến hôm nay là của phụ nữ. Không biết gì đâu. Làm được.”

“Chiếc Panamera đó, chủ xe hỏi kỹ quá, đừng động vào vội.”

“Chiều nay có chiếc GT màu xanh sẽ được giao, chủ xe trông khá trẻ, chắc dễ dụ. A Triết, chuẩn bị đi, theo lệ cũ, ‘nâng cấp hệ thống’.”

Nhìn thấy tin nhắn cuối cùng đó, máu tôi gần như đông cứng trong nháy mắt.