Yết hầu hắn lăn lộn, nuốt xuống vị chát đắng cuộn trào, xốc vạt áo, quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo.
“Chân nhân, vãn bối tự biết tội nghiệt sâu nặng, không còn mặt mũi cầu xin sự tha thứ. Chỉ cầu chân nhân ân chuẩn, cho vãn bối thay thế Bạch Dư, ở lại tiên phủ làm nô bộc, chăm sóc hoàn hồn thảo, cho đến khi trả hết món nợ nàng ấy nợ chân nhân.”
Thái Sơ chân nhân rốt cuộc cũng nhấc mi mắt, ánh mắt lướt qua Phong Khấu Huyền đang quỳ trên mặt đất, nét mặt không mảy may lay động.
“Thay nó? Ngươi lấy tư cách gì thay nó? Lại lấy thân phận gì để thay nó?”
Ông chậm rãi lắc đầu, “Nơi này của lão phu, không muốn bị ngươi làm bẩn.”
Mỗi một chữ như một cái tát nổ đom đóm mắt, tát thẳng vào mặt Phong Khấu Huyền.
Hắn nắm chặt hai bàn tay, khớp ngón tay trắng bệch, giọng nói đè nén sự run rẩy.
“Vãn bối… chỉ xin một cơ hội chuộc tội.”
“Chuộc tội?” Thái Sơ chân nhân cười nhạo, mang theo sự thê lương nhìn thấu sự đời, “Phong Khấu Huyền, ngươi nếu đã thực sự muốn chuộc tội, không bằng tự nghĩ xem, làm cách nào để tìm con nhóc đó trở về.”
Toàn thân Phong Khấu Huyền chấn động, giọng nói ngập tràn tuyệt vọng và bất lực.
“Ta đã nghĩ đến. Nhưng tiên hồn của nàng ấy đã tiêu tán, trở về với thiên địa. Ngay cả Bồ Đề tổ sư cũng nói vô phương cứu chữa…”
Bên trong điện chìm vào tĩnh mịch.
Hồi lâu, Thái Sơ chân nhân mới chậm rãi cất lời: “Cũng không phải là hoàn toàn hết cách.”
Trong đôi mắt xám xịt của Phong Khấu Huyền đột nhiên lóe lên một tia sáng mỏng manh, hệt như kẻ đuối nước tóm được cọng rơm cuối cùng.
Hắn gấp gáp lết gối về phía trước nửa bước, giọng điệu hèn mọn và khẩn khoản chưa từng thấy.
“Xin chân nhân chỉ rõ! Dù là cách gì, cần phải trả giá bằng điều gì, vãn bối muôn lần chết cũng không chối từ!”
Thái Sơ chân nhân ngưng thần nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm: “Cách thức, nằm ngay trên người ngươi.”
Ông ngừng lại, nói rõ từng chữ, “Lấy Bản mệnh kim liên của ngươi, trao cho nó.”
Đồng tử Phong Khấu Huyền hơi co rút.
Bản mệnh kim liên, chính là căn cơ Phật tính của hắn, là cội nguồn tu vi.
Đó là biểu tượng thân phận Cửu Thiên Thánh Tăng của hắn, sớm đã hòa làm một thể với máu thịt và linh hồn của hắn.
Chân nhân nói tiếp: “Dùng căn nguyên cửa Phật thuần khiết nhất của ngươi, nặn lại kim thân cho nó. Đó là hi vọng duy nhất để nó ngưng tụ lại tiên hồn, tái giáng trần thế.”
Ông chuyển hướng, giọng điệu trở nên nặng nề, “Nhưng, phương pháp này trái ngược với thiên đạo, cái giá phải trả vô cùng lớn.”
“Bạch Dư nhận kim liên của ngươi, từ đó sẽ quy y cửa Phật, ân đoạn nghĩa tuyệt với tiền trần vãng sự. Nó sẽ không còn là Thanh Khâu Đế cơ, không còn bất kỳ ký ức và cảm xúc nào của một Cửu Vĩ Hồ nữa.”
“Còn ngươi—” Ánh mắt chân nhân sắc bén như dao sắc, “Mất đi Bản mệnh kim liên, Phật căn tận hủy, tu vi rớt thảm hại. Từ nay về sau không còn là Thánh tăng Phong Khấu Huyền được tam giới kính ngưỡng, chỉ còn là một… tán tiên bình thường.”
Không khí như đông đặc lại.
Bóc tách kim liên, đồng nghĩa với việc từ bỏ hàng ngàn năm tu hành của hắn, từ bỏ địa vị tôn sùng của hắn, từ bỏ hết mọi sức mạnh và vinh quang hắn đang sở hữu.
Vậy nhưng, Phong Khấu Huyền gần như không có lấy nửa phần do dự.
【Chương 16】
“Ta đồng ý.”
Giọng nói của hắn mang theo sự tĩnh lặng và kiên định đập nồi dìm thuyền, “Chỉ cần nàng ấy có thể trở về, cho dù nàng có còn nhớ ta hay không, cho dù ta biến thành bộ dạng gì, ta cũng cam tâm tình nguyện.”
Thái Sơ chân nhân nhìn sự kiên quyết trong mắt hắn, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài: “Đã vậy, đi theo ta.”
Chân nhân đứng dậy, dẫn Phong Khấu Huyền đi sâu vào mật thất của tiên phủ.
Giữa mật thất được khắc họa một trận pháp cổ xưa và phức tạp, phù văn thoắt ẩn thoắt hiện tản ra thứ sức mạnh pháp tắc bóc tách và tái hợp.
Chân nhân đứng ngoài trận pháp, sắc mặt ngưng trọng.
“Phong Khấu Huyền, Bản mệnh kim liên đã hòa hợp cùng thần hồn của ngươi, nếu cưỡng ép bóc tách, sẽ giống như xé nát từng tấc máu thịt và linh hồn ngươi vậy. Nỗi thống khổ đó vượt xa bất kỳ cực hình nào trên thế gian. Chỉ cần tâm thần thất thủ một khoảnh khắc, sẽ sa vào ma chướng, vạn kiếp bất phục.”
“Ngươi, quả thực không hối hận?”
Phong Khấu Huyền từng bước bước vào trung tâm trận pháp, khoanh chân ngồi xuống, bạch y như tuyết, nét mặt bình thản.
Hắn ngước mắt, nhìn vào hư không, phảng phất như nhìn thấy bóng dáng mà hắn nguyện đánh đổi mọi thứ để vớt vát lại.
“Chỉ cần có thể cứu nàng, hồn bay phách lạc, cũng không hối hận.”
Hắn từ từ nhắm mắt, hai tay kết ấn trên đầu gối, ánh sáng Phật pháp thu liễm quanh người, giống như một vị Thần đang hiến tế chính mình.
Thái Sơ chân nhân không nói thêm, quyết ấn biến ảo, trong miệng lẩm nhẩm những câu thần chú ảo diệu.
Trận pháp trong mật thất đột ngột phát sáng, vô số sợi tơ sáng vàng từ dưới trận pháp bay lên, từng chút từng chút thăm dò vào cơ thể Phong Khấu Huyền, quấn chặt lấy đóa Bản mệnh kim liên…
Sự thống khổ khi bóc tách kim liên vượt xa khỏi giới hạn tưởng tượng của Phong Khấu Huyền.
Không chỉ đơn thuần là đau đớn trên da thịt, mà là sự cắn xé từ sâu thẳm nguồn cội linh hồn.