Hồ đế vội vàng ra hiệu cho tiên thị đi mời Chiêu Hoa.

Tuy nhiên, trên khuôn mặt của tất cả tân khách có mặt tại đó, khó lòng tìm thấy nửa phần vui vẻ thật tâm nào nữa.

Chốc lát sau, Chiêu Hoa dưới sự dìu dắt của tiên thị thướt tha bước vào điện đường.

Xuyên qua lớp quạt che, ả lén lút nhìn về phía Phong Khấu Huyền, nhưng chỉ thấy khuôn mặt hắn trầm như nước, quanh người tỏa ra hàn ý thoắt ẩn thoắt hiện.

Trong lòng Chiêu Hoa chợt đánh thịch một cái, linh cảm bất an như dây độc đằng quấn chặt lấy ả.

Nhưng ả lập tức nghĩ tới sự nâng niu chăm sóc của Phong Khấu Huyền trước kia, lại cố đè nén cảm xúc xuống, tự nhủ đó chỉ là ảo giác.

Ả nở nụ cười dịu dàng đi tới trước mặt Phong Khấu Huyền, khẽ gọi: “Khấu Huyền…”

Lời còn chưa dứt, một cỗ sức mạnh khổng lồ đánh tới, hung hăng hất văng cây quạt trong tay ả!

“Á!”

Trâm ngọc vàng cắm trên tóc gãy làm đôi, rớt xuống đất vỡ vụn.

Mái tóc đen nhánh nháy mắt xổ tung, châu ngọc rơi lả tả, dáng vẻ đoan trang lộng lẫy vừa rồi không còn sót lại chút gì, chỉ còn lại sự chật vật.

Chiêu Hoa không kịp phòng bị trước đòn đánh này, kinh hãi đan xen, ôm ngực lùi lại nửa bước: “Khấu Huyền, chàng…”

Phong Khấu Huyền ép sát, gắt gao túm chặt lấy cổ tay ả.

Lực đạo lớn đến mức gần như bóp nát xương cốt ả.

Đáy mắt hắn ngập tràn sự băng giá và hung bạo chưa từng thấy, từng chữ giống như nặn ra từ kẽ răng:

“Ta hỏi ngươi lần cuối cùng, bảy trăm năm trước ở Man Hoang, người cứu ta có phải là ngươi hay không?”

Trong lòng Chiêu Hoa sợ hãi tột cùng, nhưng ánh mắt quét qua những tân khách trong điện, những tia nhìn dò xét, kinh nghi ấy ngược lại kích thích chút dũng khí cuối cùng của ả.

Ả không thể nhận, nhận là xong đời!

Ả cố giữ bình tĩnh, thậm chí còn nặn ra một vẻ bi thương của người bị oan uổng, cao giọng nói:

“Tất nhiên là ta! Khấu Huyền, chàng và ta quen biết nhiều năm, sao chàng có thể làm nhục ta như vậy? Năm xưa ở Man Hoang, đúng là ta đã đi tìm tiên thảo, chữa khỏi vết thương cho chàng…”

“Tiên thảo?” Phong Khấu Huyền trầm thấp lặp lại, ngay sau đó phát ra một tiếng cười lạnh lẽo thấu xương, “Ngươi có biết, thứ cần để cứu ta là loại tiên thảo gì không? Lại lấy từ đâu ra?”

Chiêu Hoa bị hắn hỏi vặn đến cứng họng, ả làm sao biết chi tiết, chỉ đành cắn răng bịa đặt:

“Là, là linh thực đặc trưng của Man Hoang, ta phải tốn bao nhiêu công sức cực khổ mới tìm được…”

“Đủ rồi!” Phong Khấu Huyền nghiêm giọng cắt ngang, từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống ả, “Thái Sơ chân nhân đã cho ta biết hết thảy. Người cứu ta, rõ ràng là Bạch Dư.”

“Nàng ấy vì vậy mà hao tổn tu vi nửa đời người, dưới tòa của chân nhân hôn mê ròng rã trăm năm mới khó khăn giữ được tính mạng! Ngươi nói ngươi cứu ta, vậy tu vi hao tổn của ngươi đâu? Trăm năm ngươi chìm trong giấc ngủ, lại ở nơi nào?!”

Mỗi một chữ như một nhát búa tạ, hung hăng nện thẳng vào tim Chiêu Hoa.

Huyết sắc trên mặt ả rút sạch, thân thể lung lay chực ngã.

Ả “Bụp” một tiếng quỳ sụp xuống đất, lết gối lên mấy bước muốn túm lấy vạt áo Phong Khấu Huyền, nhưng bị hắn ghét bỏ tránh đi.

Ả nước mắt nước mũi tèm lem, tủi thân nói: “Khấu Huyền, nhất định là Thái Sơ chân nhân và Bạch Dư thông đồng với nhau muốn vu oan cho ta! Bạch Dư tâm tư hiểm độc, chết rồi còn muốn ly gián chúng ta!”

“Hoang đường.” Một giọng nói vang dội đột nhiên cất lên, chấn động đến mức tâm hồn Chiêu Hoa run rẩy.

Người lên tiếng là vị thượng khách Xích Cước Đại Tiên, ngài vuốt chòm râu dài, ánh mắt như điện.

“Thái Sơ chân nhân chính là Thượng cổ tôn thần, danh chấn lục giới, đức hạnh tu vi của ngài ấy, há lại để một tiểu tiên như ngươi xen miệng phán xét?”

“Ngài ấy có lý do gì, mà phải đi thêu dệt những lời dối trá này để cấu kết hãm hại ngươi? Quả là không biết trời cao đất dày!”

Một phen lời nói của Xích Cước Đại Tiên, đã triệt để chặn đứng đường lui vu khống của Chiêu Hoa.

Quần tiên nhao nhao gật đầu, ánh mắt nhìn Chiêu Hoa đã trở nên khinh bỉ.

Chiêu Hoa hoàn toàn luống cuống, ả phục trên mặt đất, toàn thân run rẩy như cái sàng, khóc không thành tiếng:

“Khấu Huyền, ta từ lần đầu tiên nhìn thấy chàng đã yêu chàng rồi. Nhưng ta không phục, Bạch Dư nó dựa vào cái gì mà có được chàng?”

“Ta chỉ là nhất thời ma xui quỷ khiến, mới, mới nói dối… Nhưng tâm ý ta dành cho chàng là thật mà!”

Phong Khấu Huyền nghe những lời trần tình này, chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm.

Hắn vậy mà chỉ vì năm đó Chiêu Hoa cầm chuỗi Phật châu hắn tặng Bạch Dư, cùng với một phen “thú nhận” đẫm nước mắt, đã nhận định ả là ân nhân.

Hắn vậy mà vì một kẻ dối trá đê tiện như thế, hết lần này đến lần khác hiểu lầm Bạch Dư, hết lần này đến lần khác dằn vặt nàng, cuối cùng tự tay ép nàng lên Tru Tiên đài, hồn bay phách lạc!

【Chương 13】

Cơn đau xé ruột trong lồng ngực khiến Phong Khấu Huyền nắm chặt song quyền, trong đôi mắt đỏ ngầu vậy mà loáng thoáng rịn ra huyết lệ.

Hồ đế ở bên cạnh thấy tình thế không ổn, vội vàng khom người cầu xin:

“Thánh tăng bớt giận! Chiêu Hoa nó cũng chỉ là một mảnh si tình, tình tới tận cùng, mới phạm phải sai lầm lớn.”