Điện thoại bị cúp.

Quý Dục Thanh ngồi trong bóng tối.

Tim đập dữ dội.

Phẫn nộ và lạnh lẽo đan xen.

Bọn họ thế mà dùng Tô Nguyệt để uy hiếp cô.

Cô hít sâu mấy lần, ép bản thân bình tĩnh lại rồi mở một thư mục mã hóa.

Bên trong lưu giữ bản sao của toàn bộ chứng cứ cốt lõi nhất mà cô điều tra được đến nay.

Ban đầu cô định lần lượt công bố từng phần, liên tục tạo áp lực để phá hủy hoàn toàn mạng lưới bảo kê phía sau Minh Đức.

Nhưng bây giờ, đối phương đã chạm đến giới hạn của cô.

Cô đăng nhập vào một máy chủ ẩn danh ở nước ngoài rồi bắt đầu thao tác.

Đồng thời gửi cho Lâm Tự một tin nhắn mã hóa:

【Kế hoạch tiến hành sớm. Bảy giờ sáng mai, công bố toàn bộ. Giúp tôi theo dõi hướng dư luận và khả năng phản công, đặc biệt chú ý xem có tin tức bất thường nào liên quan tới thanh thiếu niên “mất tích” hoặc “chuyển trường” hay không.】

Lâm Tự gần như trả lời ngay:

【Đã rõ. Cần hỗ trợ cứ nói.】

Quý Dục Thanh suy nghĩ rồi gửi cho Tông Dã một tin ngắn:

【Cảm ơn tài liệu của anh, rất hữu ích. Ngoài ra có thể có một chuyện cần anh giúp lưu ý.】

Tông Dã trả lời rất nhanh:

【Nói đi.】

Quý Dục Thanh kể ngắn gọn tình hình của Tô Nguyệt cùng sự lo lắng của mình.

Tông Dã trả lời súc tích:

【Gửi tên và toàn bộ thông tin đã biết cho tôi. Tôi cho người điều tra. Chú ý an toàn, không được hành động một mình.】

Làm xong tất cả, chân trời đã trắng bạc.

Cô biết trận chiến sắp tới sẽ nguy hiểm hơn nhiều so với bài báo trước.

Đây không còn đơn thuần là cuộc chiến về sự thật báo chí.

Còn có khả năng những thế lực phía sau bị dồn vào đường cùng sẽ chó cùng rứt giậu.

Chín giờ sáng.

Nhiều cơ quan truyền thông quốc tế có sức ảnh hưởng lớn cùng một số nền tảng tin tức độc lập trong nước đồng loạt đăng loạt bài điều tra chuyên sâu về Trường Quốc tế Minh Đức và nhóm lợi ích phía sau.

Khác với bài trước tập trung vào bạo lực học đường, loạt bài lần này đánh thẳng vào cốt lõi.

Đòn nặng nhất là một đoạn phỏng vấn đã được xử lý giọng nói.

Người được phỏng vấn tự nhận từng là thành viên “đội xử lý nội bộ” của Minh Đức.

Người này mô tả chi tiết cách họ che giấu những lỗi nghiêm trọng cho một số học sinh, cũng như cách sử dụng ám thị tâm lý, cô lập, thậm chí thuốc men để khiến những học sinh biết quá nhiều phải im lặng.

Lời lẽ trong bài nghiêm cẩn.

Chứng cứ liên kết chặt chẽ.

Đồng thời tuyên bố rõ toàn bộ tài liệu đã được gửi đến các cơ quan quản lý liên quan.

Dư luận lập tức bùng nổ.

Nhà trường Minh Đức và nhà họ Trần vốn còn đang cố thanh minh lập tức mất tiếng.

Giá cổ phiếu vừa mở cửa đã lao dốc, buộc phải tạm ngừng giao dịch khẩn cấp.

Điện thoại Quý Dục Thanh bắt đầu rung điên cuồng.

Vô số cơ quan truyền thông yêu cầu phỏng vấn.

Cũng có vô số số điện thoại lạ gọi tới.

Đến trưa, Lâm Tự gọi điện, giọng gấp gáp:

“Dục Thanh, có hai chuyện.”

“Thứ nhất, trên mạng bắt đầu xuất hiện lượng lớn tài khoản được thuê để công kích cá nhân cô, nói cô giả tạo chứng cứ, đời tư hỗn loạn, bị thế lực nước ngoài mua chuộc… Rất khó nghe.”

“Thứ hai, nội bộ nhà họ Trần loạn rồi. Trần Vĩnh Chương đang nổi trận lôi đình. Con trai ông ta là Trần Hạo, một trong những nhân vật cốt lõi của nhóm nhỏ trong Minh Đức, có thể dính rất sâu.”

“Biết rồi.”

Giọng Quý Dục Thanh bình tĩnh.

“Tài khoản thuê không cần quan tâm. Tập trung dẫn dắt thảo luận về chính nội dung bài báo. Trần Hạo, tôi có tài liệu về hắn, vốn định công bố muộn hơn một chút.”

“Cô định làm gì?”

“Chờ.”

Quý Dục Thanh nhìn trang tin trên màn hình máy tính liên tục được cập nhật.

“Chờ bước tiếp theo của họ. Có tin Tô Nguyệt chưa?”

“Tạm thời chưa.”

Buổi chiều, sự việc tiếp tục leo thang.

Cảnh sát công bố thông báo, cho biết đã nhận được nhiều đơn tố cáo có danh tính thật liên quan đến Trường Quốc tế Minh Đức, đang đặc biệt coi trọng vụ việc, đã thành lập tổ chuyên án và tiến hành điều tra theo pháp luật.

Gần như cùng lúc, Quý Dục Thanh nhận được một cuộc gọi vừa ngoài dự liệu lại vừa hợp tình hợp lý.

Là trợ lý của Hoắc Tứ.

Giọng đối phương kính trọng:

“Cô Quý, Hoắc tổng hy vọng cô có thể đồng ý để chúng tôi bố trí người tạm thời bảo vệ an toàn cho cô. Tình hình phía Trần Vĩnh Chương không ổn định. Chúng tôi nghe được một số tin, ông ta có thể sẽ có hành động thiếu lý trí.”

Quý Dục Thanh im lặng chốc lát.

“Cảm ơn ý tốt của Hoắc tiên sinh. Không cần.”

“Cô Quý…”

Trợ lý còn muốn khuyên.

“Không cần.”

Quý Dục Thanh cúp máy.

Cô đi đến cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.

Đường phố trông có vẻ bình thường.

Nhưng cô chú ý thấy gần cửa vào chung cư xuất hiện thêm vài bóng người đi tới đi lui.

Đúng lúc ấy, tin nhắn của Tông Dã gửi tới:

【Đã tìm được một số manh mối. Dấu vết cuối cùng có thể tra được của Tô Nguyệt là hai năm trước được Minh Đức sắp xếp “chuyển trường” tới một cơ sở tư nhân tại Thụy Sĩ. Nhưng thông tin đăng ký của cơ sở này rất mơ hồ. Tôi đã cho người tới xác minh. Cô nhất định phải cẩn thận.】

Quý Dục Thanh trả lời:

【Cảm ơn, tôi sẽ cẩn thận.】

Cô vừa đặt điện thoại xuống thì chuông cửa vang lên.