Mong rằng những gì con bé gặp được trong quãng đời còn lại đều là bình an.
Một tuần sau, Quý Bách Chu mới đến, trên chân đeo vòng giám sát điện tử.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, anh ta đã gầy đi một vòng, cằm mọc đầy râu xanh, trên người không còn dáng vẻ hăng hái, tự tin như trước.
Anh ta bị lính cảnh vệ chặn bên ngoài phòng bệnh, nhìn tôi qua lớp kính.
“Oánh Chi, để anh vào trong.”
“Anh chỉ muốn nhìn em và con một chút.”
Tôi không ngẩng đầu.
Anh ta đứng ngoài cửa suốt một đêm.
Sáng hôm sau, khi tôi đến phòng chăm sóc trẻ sơ sinh, anh ta đột nhiên quỳ xuống hành lang.
“Anh xin lỗi.”
“Chuyện giấy chứng nhận kết hôn là do anh khốn nạn.”
“Khi đó anh chỉ cảm thấy một tờ giấy không quan trọng. Người anh yêu là em, ai chiếm giữ vị trí người vợ cũng không khác gì nhau.”
“Anh không ngờ Tiết Uyển sẽ làm mọi chuyện thành ra thế này.”
Cuối cùng tôi cũng dừng bước.
“Anh không ngờ sao?”
“Báo cáo kết hôn là do anh chặn lại, nhân viên là do anh mua chuộc, giấy chứng nhận kết hôn giả cũng do anh mua, người đăng ký kết hôn với cô ta cũng là anh.”
“Quý Bách Chu, có bước nào không phải do chính tay anh thực hiện?”
Môi anh ta khẽ động, trong mắt đầy tơ máu.
“Anh thừa nhận, anh thích cảm giác cô ấy sùng bái mình, cũng cảm thấy đem em ra đánh cược rất kích thích.”
“Nhưng anh chưa từng nghĩ đến chuyện mất em.”
“Oánh Chi, anh đã bảo người soạn thảo thỏa thuận ly hôn rồi.”
“Sau khi anh và Tiết Uyển ly hôn, chúng ta sẽ lập tức đến cơ quan đăng ký kết hôn thật sự.”
“Lần này chúng ta sẽ nhận giấy chứng nhận kết hôn thật.”
Tôi suýt bị anh ta chọc cười.
“Quý Bách Chu, tôi đánh cược với anh một ván nhé. Cược xem tôi có ở bên một tên đàn ông đê tiện trắng tay, sắp phải ngồi tù hay không.”
“Tôi cược là không.”
Sắc mặt Quý Bách Chu trắng bệch.
Anh ta lấy chiếc nhẫn do chính tay mình điêu khắc và mài giũa từ trong túi.
“Em từng nói chỉ cần nhìn thấy nó, em sẽ nhớ đến anh yêu em nhiều thế nào.”
“Cho anh thêm một cơ hội được không?”
Tôi nhận lấy chiếc nhẫn.
Trong mắt anh ta vừa lóe lên một tia hy vọng, tôi đã buông tay.
Chiếc nhẫn rơi vào thùng đựng rác thải y tế.
“Trước đây tôi không nỡ vứt đi vì cho rằng nó tượng trưng cho tình yêu.”
“Bây giờ tôi đã biết.”
“Nó chỉ là chiếc lồng anh dùng để trói buộc tôi, giúp anh tiếp tục hút máu tôi.”
Quý Bách Chu cứng đờ tại chỗ.
Khi tôi đi ngang qua, anh ta vươn tay muốn kéo tôi lại nhưng bị lính cảnh vệ ngăn cản.
“Đứa bé cũng là con anh.”
“Oánh Chi, em không thể không cho anh gặp con.”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Đêm con bé sinh non, anh đã lựa chọn một lần.”
“Khi anh bế Tiết Uyển rời đi, chính tay anh đã từ bỏ con bé.”
“Vì vậy, anh không xứng làm cha của con.”
Cửa phòng bệnh đóng lại trước mặt anh ta.
Lần này đến lượt anh ta đứng ngoài cửa, đánh cược xem cánh cửa này còn mở ra cho mình hay không.
Rõ ràng là không.
Chương 9
Tiết Uyển nhanh chóng trở mặt với Quý Bách Chu.
Ban đầu cô ta cho rằng thân phận người vợ hợp pháp có thể giúp cô ta chia được một nửa tài nguyên và tiền bạc của Quý Bách Chu.
Nhưng tài sản riêng đứng tên Quý Bách Chu đã bị niêm phong, ngay cả quyền kiểm soát tập đoàn quân sự cũng bị phân tán.
Chức vụ và danh tiếng đều không giữ được, anh ta còn phải đối mặt với cảnh tù tội.
Cô ta chạy đến bệnh viện chặn tôi, ôm bụng mắng chửi om sòm.
“Thẩm Oánh Chi, dựa vào đâu cô lấy đi tất cả mọi thứ của Quý Bách Chu?”
“Tôi là vợ hợp pháp của anh ấy, đứa bé trong bụng tôi mới là con sinh ra trong hôn nhân!”
Tôi bảo lính cảnh vệ chặn cô ta ở khoảng cách ba mét.
“Nếu cô thích thân phận này như vậy thì cứ giữ cho thật tốt.”
“Các khoản nợ, kiện tụng và tiền bồi thường tiếp theo của anh ta, vợ chồng hai người có thể từ từ chia nhau.”
Sắc mặt Tiết Uyển lập tức trắng bệch.
Cô ta quay đầu đi tìm Quý Bách Chu, ép anh ta chuyển toàn bộ tài sản còn lại cho mình.
Nhưng trước mặt luật sư, Quý Bách Chu lại nói cuộc hôn nhân đó chỉ là hình phạt sau khi thua cược, anh ta chưa từng yêu cô ta.
Tiết Uyển tức điên.
Để chứng minh mình không phải chủ mưu, cô ta đã giao toàn bộ lịch sử trò chuyện giữa hai người trong những năm qua cho tòa án.
Bên trong không chỉ có những ghi chép bọn họ đem tôi ra đánh cược.
Mà còn có bằng chứng Quý Bách Chu sắp xếp việc đăng ký giả, làm giả tài liệu, âm thầm lợi dụng tài nguyên của nhà họ Thẩm để cấu kết với những người khác, tham nhũng và nhận hối lộ.
Cô ta muốn phủi sạch trách nhiệm của mình.
Vì vậy, chính tay cô ta đã bổ sung mảnh chứng cứ cuối cùng.
Ngày vụ án được đưa ra xét xử, Quý Bách Chu nhìn tôi rất lâu từ ghế bị cáo.
Thẩm phán hỏi anh ta có nhận tội hay không.
Anh ta nhỏ giọng nói nhận tội.
Trước khi tuyên án, anh ta chỉ đưa ra một yêu cầu.
“Tôi muốn nói với Thẩm Oánh Chi một câu cuối cùng.”
Tôi không bước tới.
Anh ta chỉ có thể đứng từ rất xa hét lên:
“Oánh Chi, điều anh hối hận nhất chính là ván cược với Tiết Uyển bốn năm trước.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.
“Điều anh hối hận không phải là làm tổn thương tôi.”