“Còn đưa cái này.”
Chu Văn Hải lấy từ túi ra một hộp nhung nặng tay.
Mở ra — bên trong là chiếc đồng hồ vàng giống y như chiếc Trần Lập Phong đeo.
“Anh ấy bảo, không phải hối lộ. Chỉ là tấm lòng của bạn học cũ, kính tặng ‘người đàn ông cứng cỏi’ như anh.”
Tôi nhìn chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn, thấy nhức mắt.
Trên đời này, điều khó chống lại nhất không phải là tiền bạc trắng trợn, mà là sự tha hóa bọc trong lớp vỏ tình cảm.
“Vậy… anh nói sao?” – tôi căng thẳng hỏi.
Chu Văn Hải cầm ly nước lọc, nhấp một ngụm.
“Anh bảo với anh ta, cái ly tráng men của anh dùng hai mươi năm, tuy cũ nhưng rất sạch.”
“Chỉ đựng nước trắng, đựng trà thanh. Không đựng nổi loại ‘trà ngon có phụ gia’.”
“Anh cũng bảo, tình bạn học, uống xong ly trà ở trà lâu là xong.”
“Bước ra khỏi cửa đó, anh là Chu Văn Hải — giám sát viên đặc biệt của Giang Thành. Anh ta là Trần Lập Phong — thương nhân đầu tư vào Giang Thành.”
“Công việc, chỉ có thể xử lý công bằng.”
Anh khép hộp nhung lại, đặt nhẹ lên bàn trà.
“Ngày mai, anh sẽ nhờ bảo vệ thư viện gửi trả lại cho anh ta, nguyên vẹn như cũ.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chu Văn Hải nhìn tôi, mỉm cười.
“Sao? Sợ anh cuối đời lại bị vấy bẩn à?”
“Em chỉ thấy, bây giờ… anh còn khó hơn trước kia.” – tôi nói.
Kẻ thù khi xưa là dao kiếm lộ thiên.
Kẻ thù bây giờ, lại có thể là bạn cũ tươi cười, là thuốc độc bọc trong kẹo ngọt.
Chu Văn Hải đứng dậy, đi tới bàn viết, trải giấy tuyên, chấm mực.
“Đường khó đi, mới là đường lên dốc.”
Vừa nói, anh vừa viết lên giấy bốn chữ to:
“Đại đạo vô tình.”
(Con đường chính đạo – không thiên vị tình riêng.)
Chương 14
Sau khi từ chối Trần Lập Phong, cuộc sống của Chu Văn Hải lại trở về với sự yên tĩnh thường ngày.
Chiếc đồng hồ vàng được gửi trả lại, Trần Lập Phong cũng không còn gọi điện thêm lần nào nữa.
Dự án phát triển khu Tây Thành bắt đầu tiến hành các bước chuẩn bị theo đúng quy trình.
Mọi thứ dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng Chu Văn Hải lại trở nên cẩn trọng hơn bao giờ hết.
Mỗi ngày đến thư viện, ngoài việc đọc sách, học tập, anh còn dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu các quy hoạch đất đai, báo cáo tài chính và toàn bộ hồ sơ công khai của những dự án lớn trong mười năm qua của Giang Thành.
Anh nói: “Ma quỷ luôn ẩn mình trong những chi tiết nhỏ nhất.”
Muốn nhìn rõ hiện tại, phải hiểu rõ được sổ sách của quá khứ.
Tôi nhìn đống tài liệu trên bàn làm việc ngày càng chất cao, nhìn mái tóc anh bạc thêm từng ngày, trong lòng không khỏi xót xa.
Lúc này, anh không còn đơn thuần là một người giám sát nữa. Anh giống như một người lính gác cô độc, lặng lẽ canh giữ lương tri cho cả thành phố này.
Sáng hôm ấy, như thường lệ, anh đến thư viện sớm nửa tiếng.
Anh có thói quen đến sớm để quét dọn văn phòng, rồi ngồi đọc báo trong yên tĩnh trước khi vào giờ làm.
Nhưng khi mở cửa phòng, anh phát hiện trên bàn làm việc có một phong bì giấy màu nâu không đề tên, không dấu hiệu nhận biết.
Phong bì dày, nặng trịch.
Anh hỏi bảo vệ thư viện và nhân viên vệ sinh, nhưng không ai nhìn thấy ai ra vào.
Phòng làm việc này nằm ở cuối tầng cao nhất của tòa nhà — ngày thường rất ít người lui tới.
Tim Chu Văn Hải lập tức nhói lên.
Anh đóng cửa, kéo rèm, cẩn trọng mở phong bì.
Bên trong không có thư, chỉ có một xấp tài liệu dày bản photocopy.
Trang đầu tiên là bản sao của hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất.
Lô đất được chuyển nhượng chính là khu vực trung tâm nhất của khu Tây Thành.
Bên nhận đất là một công ty tên “Cẩm Tú Bất Động Sản.”
Chu Văn Hải lập tức tra lại tài liệu mà anh từng nghiên cứu trước đó và tìm ra thông tin về công ty này.
Đây là một công ty vừa mới đăng ký năm ngoái tại Giang Thành, vốn điều lệ chỉ có một triệu, không hề có kinh nghiệm trong lĩnh vực bất động sản.