Lục Cảnh Thâm phản ứng đầu tiên, anh ta nheo mắt, quay sang bảo vệ: “Ai cho cô ta vào? Lần trước chẳng phải đã nói…”

“Là tôi cho cô ấy vào.” Lục Viễn Châu đứng dậy. Cả phòng im phăng phắc.

“Đây là Tô Niệm. Cô ấy nắm giữ 8,3% cổ phần Lục Thị. Cô ấy có quyền tham dự cuộc họp này.”

Sắc mặt Tống Minh Châu thay đổi. Đó là kiểu thay đổi như thể xương cốt trong người đang vỡ vụn.

10

“Kính thưa các vị cổ đông.”

Tôi đi đến đầu bàn, mở hồ sơ.

“Tôi tên là Tô Niệm. Năm nay 18 tuổi. Một tuần trước, tôi vẫn còn làm thêm ở quán trà sữa với mức lương 15 tệ một giờ.”

Có tiếng xì xào bàn tán. Lục Cảnh Thâm cười lạnh: “Cha, cha đang đùa gì vậy? 8%? Ai làm giả cho cô ta…”

“Im miệng!” Lục Viễn Châu quát. Nụ cười trên mặt Lục Cảnh Thâm đông cứng.

Tôi không nhìn anh ta: “Tôi đến đây hôm nay không phải để nhận thân, cũng không phải tranh gia sản. Tôi đến để thông báo rằng tôi sẽ chính thức tố cáo ba hành vi phạm tội sau đây lên cơ quan công an.”

Tôi đặt tài liệu đầu tiên lên máy chiếu.

“Thứ nhất: Cố ý gây thương tích dẫn đến tử vong.”

Báo cáo xét nghiệm thuốc, sao kê của Vương Quế Hoa, hồ sơ của Triệu Bằng Trình hiện rõ trên tường.

“Mẹ tôi, bà Chu Huệ Lan, bị sát hại bằng phương pháp đầu độc mãn tính. Kẻ thực hiện là Vương Quế Hoa, được thuê bởi Triệu Bằng Trình – em họ của bà Tống Minh Châu ở đây. Tiền công được trả liên tục trong hơn sáu năm.”

Tống Minh Châu đập bàn đứng phắt dậy: “Hết sức vô lý! Một đứa như cô…”

“Thứ hai: Chiếm đoạt tài sản.”

Tài liệu thứ hai lên màn hình. Sơ đồ dòng tiền từ các công ty vỏ bọc của Triệu Bằng Trình.

“Triệu Bằng Trình thông qua ba công ty ma để lập khống hợp đồng, rút tiền từ mảng y tế của Lục Thị. Năm năm qua, tổng số tiền là 94 triệu tệ. Và tất cả chữ ký phê duyệt…” tôi nhìn thẳng vào Lục Cảnh Thâm, “đều là của Phó Tổng giám đốc Lục.”

Mặt Lục Cảnh Thâm trắng bệch: “Cô nói láo! Những dự án đó…”

“Thứ ba.”

Tài liệu cuối cùng hiện lên. Hai bản giám định DNA. Một bản loại trừ quan hệ giữa Lục Cảnh Thâm và Lục Viễn Châu. Một bản xác nhận quan hệ cha con giữa Lục Cảnh Thâm và Cố Minh Viễn.

Cả phòng im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng thở.

“Anh Lục Cảnh Thâm không có quan hệ huyết thống với ông Lục Viễn Châu. Cha ruột của anh ta là Cố Minh Viễn, Chủ tịch Tập đoàn Thiên Khải.”

Từng chữ hiện lên trên tường, soi rõ khuôn mặt của mỗi người trong phòng.

Tống Minh Châu đứng đó, không nhúc nhích. Khuôn mặt được bảo dưỡng hoàn hảo của bà ta sụp đổ hoàn toàn trong vài giây, như một tòa nhà bị san phẳng trong im lặng.

“Cô…” Giọng bà ta biến điệu, không còn là giọng phát thanh viên, mà là tiếng rít của một con rắn bị giẫm phải đuôi. “Làm sao cô có những thứ này… mẹ cô chỉ là một… một…”

“Một nữ công nhân mất việc,” tôi nói nốt câu cho bà ta.

“Lương hưu mỗi tháng 1.800 tệ. Mặc áo vá, đế giày mòn. Cả đời không đeo một sợi dây chuyền vàng.”

“Bà cho người hạ độc bà ấy suốt sáu năm.”

“Nhưng bà có biết trước khi chết bà ấy làm gì không?”

Tôi từng bước tiến về phía bà ta. Tiếng giày vải nện trên đá cẩm thạch vang lên rõ mồn một.

“Bà ấy nghiên cứu báo cáo tài chính công ty của chồng bà.”

“Bà ấy thu thập bằng chứng phạm tội của bà.”

“Bà ấy dùng từng đồng lẻ để mua lại chính mảnh đất dưới chân bà.”

Tôi đứng khựng lại trước mặt bà ta, khoảng cách chưa đầy nửa bước.

“Bà tưởng mình giẫm chết một con kiến hôi. Nhưng con kiến đó đã đào hố dưới chân bà suốt mười tám năm.”

“Hôm nay, mặt đất sụp rồi.”

Có tiếng gõ cửa. Luật sư Trương Duy Viễn bước vào, theo sau là hai nhân viên công an.

“Bà Tống Minh Châu, chúng tôi từ Đội Cảnh sát Kinh tế, mời bà phối hợp điều tra.”