“Cuối cùng thì sao?”

Mẹ dừng lại một lúc.

“Cuối cùng anh ta nói con chưa bao giờ coi anh ta là chồng.”

“Nói con quá mạnh mẽ nên mới ép anh ta trở thành thế này.”

Tôi ngồi trên thảm xếp hình.

Ngôi nhà nhỏ trong tay tôi đột nhiên đổ sập.

Kẻ xấu làm chuyện xấu, nhưng vẫn trách người khác quá tốt, quá mạnh mẽ, quá không chịu cúi đầu.

Làn bình luận nhẹ nhàng xuất hiện.

【Hãy nhớ.】

【Không phải lỗi của cô.】

【Cũng không phải lỗi của mẹ cô.】

Mẹ bước tới, ôm tôi vào lòng.

“Tuế Tuế, bố mẹ sẽ ly hôn.”

Thật ra tôi đã biết từ lâu.

Nhưng khi nghe được câu ấy, trái tim tôi vẫn đau nhói.

Giống như một tờ giấy bị xé ra.

Không chảy máu.

Nhưng vẫn có âm thanh.

Tôi hỏi:

“Sau khi ly hôn, ông ấy còn đến dự sinh nhật của con không?”

Hốc mắt mẹ đỏ lên.

“Nếu con không muốn thì ông ấy sẽ không đến.”

Tôi nhỏ giọng nói:

“Con không muốn.”

Mẹ ôm tôi thật chặt.

“Được.”

Mẹ không nói dù sao ông ấy cũng là bố con.

Không nói trẻ con không được phép ghi thù.

Không nói quan hệ huyết thống không thể cắt đứt.

Mẹ chỉ nói được.

Tối hôm đó, mẹ tổ chức sinh nhật bù cho tôi.

Không có thành viên hội đồng quản trị.

Không có phóng viên.

Không có họ hàng nhà họ Phó.

Chỉ có mẹ, bà ngoại, luật sư Hàn và mấy cô chú đã ở bên mẹ nhiều năm.

Chiếc bánh kem nhỏ hơn chiếc bánh ban đầu.

Lớp kem cũng không được phết bằng phẳng.

Nhưng đó là chiếc bánh do chính tay mẹ làm.

Mẹ thắp sáu cây nến.

Bà ngoại nói:

“Tuế Tuế, cháu hãy ước lại một điều đi.”

Tôi nhìn những cây nến, vẫn cảm thấy sợ hãi.

Trước mắt từ từ xuất hiện làn bình luận.

【Lần này có thể ước.】

【Không có thuốc.】

【Không có La Khải.】

【Không có phòng ngủ chính.】

【Mẹ sẽ không rơi khỏi sân thượng.】

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

Tôi nhắm mắt lại.

Tôi ước mẹ sống lâu trăm tuổi.

Ước tất cả kẻ xấu đều bị nhốt lại.

Ước rằng mỗi lần sinh nhật sau này, tôi đều có thể yên ổn ăn bánh kem.

Không lâu sau, kết quả giám định huyết thống tư pháp được công bố.

Tôi quả thật là con gái ruột của Phó Thừa Nghiễn.

Mẹ chỉ nhìn một lần rồi bỏ bản báo cáo vào ngăn kéo.

Tôi hỏi mẹ:

“Mẹ ơi, mẹ không mang cho bọn họ xem sao?”

Mẹ ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn tôi.

“Tuế Tuế, không phải nhờ tờ giấy này mà con mới là con gái của mẹ.”

“Cho dù một ngày nào đó, bất cứ tờ giấy nào viết những chữ khác, mẹ cũng sẽ không bỏ con.”

Tôi chỉ hiểu được một nửa.

Nhưng tôi biết mình không phải lời chửi bẩn thỉu trong miệng bọn họ.

Tôi là Tuế Tuế của mẹ.

Người nhà họ Phó lại đến gây chuyện mấy lần.

Bà nội nói bà ta nhớ cháu gái.

Tôi đứng sau rèm cửa tầng hai nhìn bà ta.

Tôi nhớ lại hôm đó bà ta mắng tôi không phải con cháu nhà họ Phó.

Nhớ lại bà ta bảo vệ đứa trẻ trong bụng Diệp Thư Lê.

Tôi nói với mẹ:

“Con không muốn gặp bà ấy.”

Làn bình luận rất nhẹ.

【Có thể từ chối.】

【Trẻ con cũng có ranh giới của mình.】

Mẹ nói:

“Vậy thì không gặp.”

Sau đó, bố chính thức bị khởi tố.

Diệp Thư Lê cũng bị đưa đi điều tra.

Vì chủ động khai báo, La Khải trở thành nhân chứng quan trọng.

Đội quay phim giao nộp toàn bộ tư liệu gốc.

Lâm Thị phát thông báo nội bộ, giải thích Phó Thừa Nghiễn bị nghi ngờ chiếm đoạt tài sản công ty, làm giả bằng chứng, xâm phạm danh dự của Lâm Vãn Đường và nhiều vấn đề khác, đồng thời đã cách chức ông ta khỏi tất cả chức vụ.

Bà ngoại trở lại hội đồng quản trị.

Mỗi ngày mẹ đều rất bận.

Mẹ ít cười hơn trước.

Nhưng khi trở về nhà, mẹ luôn ôm tôi.

Đôi khi trên người mẹ còn mang theo mùi lạnh lẽo của phòng họp và sự mệt mỏi.

Nhưng chỉ cần mẹ ôm lấy tôi, tôi sẽ biết.

Mẹ vẫn còn ở đây.

Như vậy là đủ rồi.

10

Một năm sau, vào sinh nhật bảy tuổi của tôi.

Căn biệt thự đã được sửa sang lại.

Phòng ngủ chính được mẹ sửa thành phòng làm việc tràn ngập ánh nắng.

Tường được sơn màu kem nhạt.

Bên cửa sổ đặt giá vẽ của tôi, một nửa tủ sách là truyện tranh của tôi, nửa còn lại là sách quản lý của mẹ.

Mẹ nói:

“Những nơi từng bị vấy bẩn không nhất định phải khóa lại.”

“Cũng có thể thay đổi nó để bắt đầu lại.”

Tôi gật đầu.

Thật ra tôi vẫn sợ.

Tôi sợ chè ngọt.

Sợ máy quay.

Sợ tiếng gõ cửa đột ngột.

Sợ có người bưng đồ uống cho mẹ.

Chuyên gia tâm lý nói đây là phản ứng sau sang chấn.

Không phải vì tôi nhát gan.

Sau đêm hôm đó, tôi đã gặp ác mộng rất nhiều lần.

Trong giấc mơ, bố đứng trên cầu thang, nói với tất cả mọi người:

“Để con bé nhìn.”

Sau đó, cánh cửa bị đá tung.

Mẹ nằm trên giường, gọi thế nào cũng không tỉnh.

Mỗi lần tỉnh dậy, đầu tôi đều đẫm mồ hôi.

Mẹ sẽ bật đèn ngủ, ôm tôi vào lòng.

“Tuế Tuế, mẹ đang ở đây.”

“Cửa đã khóa rồi.”

“Không có ai đi vào.”

“Ngày hôm đó đã qua rồi.”

Làn bình luận cũng sẽ xuất hiện.

【Sờ tay mẹ đi.】

【Tay mẹ vẫn ấm.】

【Hít thở và đếm đến năm.】

【Bây giờ là hiện tại.】

【Không phải đêm hôm đó.】

Tôi làm theo.

Một lần.

Hai lần.

Rất nhiều lần.

Sau đó, những giấc mơ ít dần.

Vào sinh nhật bảy tuổi, mẹ không tổ chức tiệc lớn.

Mẹ chỉ mời hai người bạn thân nhất của tôi ở trường mẫu giáo, bà ngoại, luật sư Hàn và mấy cô chú quen thuộc trong công ty.

Trên bàn không có chè ngọt.