“Bà ta là tài xế lái xe dù! Là tội phạm trốn nã đấy! Bà ta kinh doanh vận tải trái phép ở làng tôi mười năm rồi!”

Tất cả những người trong sảnh lớn đều dừng tay lại, quay sang nhìn.

Trưởng thôn sợ đến mức mặt tái mét, muốn kéo Tô Phương Đình lại nhưng không kịp.

Tô Phương Đình lao đến trước mặt sếp Lâm, lôi chiếc điện thoại có những bức ảnh chụp lén trước kia ra.

“Tôi có bằng chứng! Sếp xem, cái xe nát này, cái môi trường này, đây chính là bằng chứng thép cho việc bà ta kinh doanh trái phép!”

“Cái loại người này mà giữ lại trong công ty thì đúng là một quả bom nổ chậm! Sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của công ty đấy!”

Cô ta bày ra vẻ mặt chính nghĩa lẫm liệt, nghĩ rằng mình vừa lập được công lớn.

Sếp Lâm không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô ta diễn tuồng.

Tôi cũng không nói gì, nhìn cô ta như đang nhìn một con ngốc.

Tô Phương Đình tưởng chúng tôi bị khí thế của cô ta dọa sợ, càng thêm đắc ý.

“Mau đuổi việc bà ta đi! Rồi gọi cảnh sát bắt bà ta!”

Sếp Lâm cuối cùng cũng lên tiếng.

Giọng nói cực kỳ lạnh lẽo, vang vọng khắp sảnh lớn.

“Cô nói ai kinh doanh trái phép?”

Tô Phương Đình chỉ vào tôi: “Bà ta chứ ai! Dương Tố Thu!”

Sếp Lâm cầm bức ảnh lên nhìn một cái, đột nhiên bật cười.

Nụ cười đầy vẻ lạnh lẽo.

“Bốp!”

Cô ấy tát một cái mạnh làm văng điện thoại của Tô Phương Đình xuống đất.

“Mở to mắt chó của cô ra mà nhìn cho rõ!”

“Chiếc xe này, là xe hỗ trợ vùng khó khăn do tôi lấy danh nghĩa tập đoàn trao tặng cho làng các người mười năm trước!”

“Mọi thủ tục giấy tờ, đều do chính tay tôi làm!”

“Chi phí vận hành, cũng là do tập đoàn chúng tôi liên tục trợ cấp!”

“Chỉ vì thủ tục đăng ký rườm rà nên mới tạm thời đứng tên Dương Tố Thu!”

“Cô bảo ai làm trái phép? Bảo tôi hả?”

Những lời này cứ như một tia sét đánh thẳng xuống đầu tất cả những người có mặt.

Cả hội trường xôn xao.

Sắc mặt Tô Phương Đình trong chớp mắt trắng bệch, môi run rẩy, một câu cũng không nói nên lời.

“Xe… xe hỗ trợ?”

Trưởng thôn cũng ngây ngẩn cả người, run rẩy hỏi: “Sếp Lâm, cô nói chiếc xe đó… là do cô tặng?”

“Nói thừa!”

Sếp Lâm chỉ vào tôi, “Dương Tố Thu là Đội trưởng cũ của tôi, vì muốn báo ân, vì muốn chăm sóc những bà con cùng làng như các người, chị ấy đã chủ động xin đi lái chiếc xe đó.”

“Mười năm! Chị ấy không nhận một xu tiền lương, chỉ thu đúng một tệ gọi là phí bảo dưỡng tượng trưng!”

“Số tiền xăng, tiền sửa xe còn thiếu, đều do chị ấy tự bỏ tiền túi ra bù!”

“Các người thì hay rồi, quay ra cắn ngược lại, ép chị ấy phải bỏ đi?”

Sếp Lâm càng nói càng tức, chỉ thẳng vào mũi Tô Phương Đình.

“Đặc biệt là cô! Lấy sự ngu dốt làm cá tính, lấy sự bạc bẽo làm chính nghĩa!”

“Bảo vệ!”

“Có mặt!” Bốn người bảo vệ lập tức xông tới.

“Đem cái đồ chuyên tung tin đồn nhảm sinh sự này, ném ra ngoài cho tôi!”

Tô Phương Đình chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã bị hai người bảo vệ xốc nách lôi đi.

“Buông tôi ra! Tôi là sinh viên đại học! Tôi đến đây để phỏng vấn!”

Cô ta liều mạng vùng vẫy, chẳng khác gì một con chó rơi xuống nước.

“Ném xa một chút!” Sếp Lâm ghê tởm phẩy tay.

Tô Phương Đình bị ném thẳng ra khỏi cửa chính, ngã nhào xuống nền xi măng, mấy túi đặc sản khô cũng bị quăng ra theo, vung vãi khắp mặt đất.

Trưởng thôn và mấy người dân đứng sững tại chỗ, nhìn tôi.

Trong ánh mắt chứa đầy sự kinh hoàng, xấu hổ, và cả nỗi hối hận tột cùng.

Hóa ra, chiếc “xe dù” mà họ luôn ghét bỏ, lại là cả một tấm chân tình của người khác.

08

Sếp Lâm tuyên bố ngay tại chỗ.

Xét thấy nhân phẩm của Tô Phương Đình cực kỳ tồi tệ, cố ý tố cáo sai sự thật về dự án hỗ trợ người nghèo, bịa đặt vu khống người khác.

Tập đoàn an ninh vĩnh viễn không tuyển dụng.

Đồng thời, sẽ thông báo hành vi của cô ta cho hiệp hội ngành nghề và trường học của cô ta.