“Tôi đồng ý. Hằng tháng tôi gửi năm triệu tiền cấp dưỡng, chưa bao giờ chậm một ngày, không thiếu một xu.”

“Từ năm tám tuổi đến mười tám tuổi, mười năm ròng, chưa một tháng nào tôi ngừng gửi tiền.”

Ông dừng lại, nhìn mẹ tôi.

“Còn bà? Bà lấy tiền cấp dưỡng của con tôi tiêu cho ai?”

Sắc mặt mẹ thay đổi: “Ông… ông nói bậy bạ gì thế?!”

Bố không thèm quan tâm, nói tiếp:

“Năm ly hôn, em trai bà kết hôn. Bà đem hết tiền chia tài sản cho em trai làm đám cưới. Tôi không nói gì.”

“Sau đó, em trai bà mua xe, bà mượn tiền tôi. Tôi không cho mượn, bà liền rút hết tiền trong tài khoản chung của chúng ta. Tôi nghĩ ly hôn rồi thì đường ai nấy đi, chuyện của em trai bà không liên quan đến tôi.”

“Nhưng chuyện bà động vào tiền cấp dưỡng của con gái tôi, tôi không thể bỏ qua.”

Ông quay sang thẩm phán, giọng run run:

“Thưa thẩm phán, ba năm cấp ba của con tôi, trường miễn học phí và ký túc xá. Năm triệu mỗi tháng là quá đủ để con bé ăn ngon mặc đẹp.”

“Nhưng giáo viên nói với tôi, Lâm Nhược thường xuyên bị đói. Có lần con bé bị tụt huyết áp ngất xỉu trong giờ, được đưa xuống phòng y tế.”

“Một tháng năm triệu, tại sao con tôi vẫn bị đói đến ngất xỉu?”

Cả phòng xử án im lặng phăng phắc. Những người vừa rồi còn lau nước mắt, giờ đây đều cúi gầm mặt xuống.

Bố hít một hơi sâu.

“Mười triệu học bổng này là do con tôi tự nỗ lực giành được. Mẹ nó lấy quyền gì mà chuyển đi?”

“Bà ấy muốn làm nô lệ cho em trai, tôi không ý kiến. Nhưng con gái tôi tại sao phải gánh nợ cho nhà cậu?!”

Mặt mẹ trắng bệch. Bà há miệng, muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời. Luật sư bà thuê cũng im lặng.

Thẩm phán nhìn mẹ: “Bị đơn, bà có công nhận lời khai của bố nguyên đơn không?”

Môi mẹ run rẩy, mãi mới rặn ra được một câu:

“Thì… thì đó là em trai tôi… em ruột tôi… tôi không quản sao được…”

Thẩm phán không nói gì, cúi đầu xem hồ sơ hồi lâu. Sau đó ngẩng lên:

“Tòa chấp nhận yêu cầu của nguyên đơn. Kể từ hôm nay, Lâm Nhược và bị đơn bà Lâm, cũng như các thân nhân liên quan, chấm dứt mọi giao thiệp về tình cảm và kinh tế, không chịu bất kỳ sự áp đặt đạo đức nào dưới danh nghĩa tình thân.”

“Đồng thời, vụ án này sẽ được công bố công khai cho toàn xã hội.”

Tiếng búa tòa vang lên.

“Đùng” một tiếng, như thể có điều gì đó đã thực sự đứt lìa.

9

Những người dự khán lần lượt ra về.

Nhà cậu lủi thủi rời đi, không một ai dám nhìn tôi.

Mẹ vẫn ngồi ở ghế bị đơn, dù trang điểm cầu kỳ nhưng không giấu nổi khuôn mặt tái nhợt.

Dì định tiến lại dìu bà, nhưng bị mẹ hất ra.

Bố bước đến đứng trước mặt tôi. Im lặng một lát, ông thở dài, nhẹ nhàng vỗ vai tôi.

“Con gái, xin lỗi con, những năm qua con vất vả rồi.”

Mũi tôi cay xè.

Tôi là người mời bố đến, luật sư nói nếu có nhiều nhân chứng ra tòa, tỷ lệ thắng sẽ cao hơn.

Vì vậy, mười năm qua, lần đầu tiên tôi tìm lại bố.

Tôi mới biết, vài năm sau ly hôn, bố đã tái hôn và có hai cô con gái nhỏ đáng yêu.

Điều này có nghĩa là, từ giờ trở đi, tôi thực sự chỉ còn một mình.

“Bố, con cảm ơn bố.”

“Cảm ơn gì chứ, bố là bố của con mà.”

“Sau này mỗi tháng năm triệu, bố sẽ chuyển trực tiếp vào tài khoản của con cho đến khi con tốt nghiệp đại học.”

Tôi lắc đầu: “Bố còn hai con gái phải nuôi, con lớn rồi, con có thể tự lo cho mình.”

Ông định nói gì đó, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng rồi rời đi.

Chiều hôm đó, tôi thu dọn hành lý, lên chuyến tàu về trường.

Những ngày ở Thanh Hoa rất bận rộn, ngoài việc học, tôi còn làm thêm. May mắn là tình trạng này chỉ là tạm thời.

Không lâu sau, nhờ kết quả nghiên cứu xuất sắc, tôi được tham gia nhóm nghiên cứu của giáo sư và hợp tác với các doanh nghiệp bên ngoài, dần dần giải quyết được khó khăn tài chính.