Đêm đó là giấc ngủ sâu nhất của tôi trong suốt nửa năm qua. Như thể đã bỏ lại toàn bộ nước mắt và tủi thân ở ngày hôm qua.
Mọi thứ quay về vạch xuất phát.
…
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Thủ đô, ngoài ô cửa sổ là một bầu trời xám xịt. Tháng 11 ở Bắc Kinh, thời tiết hanh khô và lạnh buốt, hoàn toàn khác xa phương Nam.
Tôi đi theo dòng người ra ngoài, điện thoại vừa bật lên, tin nhắn đã dội tới tấp. Tôi còn chưa kịp xem, một số lạ đã gọi đến.
“Cô Ôn?”
“Là tôi.”
“Tôi là Tiêu Vũ, tôi đang đợi ở lối ra, chiếc Maybach màu đen, biển số đuôi ba số tám.”
Giọng nói trầm thấp, hơi khàn, tốc độ nói không nhanh không chậm, nghe rất vững vàng.
“Vâng.”
Ở lối ra, một chiếc Maybach màu đen đang nháy đèn khẩn cấp đỗ bên đường, biển số đuôi đúng là ba số 8. Cửa xe mở, một người đàn ông bước xuống. Anh mặc chiếc áo khoác mỏng màu xám đậm, bên trong là áo len cao cổ màu đen, cả người trông như người mẫu vừa bước ra từ bìa tạp chí.
Đường nét ngũ quan của anh rất sâu, xương mày cao, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng hơi mím lại, có vẻ là người ít cười. Nhưng ánh mắt anh lại rất ôn hòa điềm đạm, khi nhìn người khác, ánh mắt trầm tĩnh vững chãi, sâu thẳm như mặt nước tĩnh lặng.
Không giống Lục Uyên Thâm, lúc nào cũng phô trương và luôn mang trên người bốn chữ “tôi là tổng tài”.
Người đàn ông này mang đến một luồng áp lực vô hình nhưng không hề gây khó chịu.
“Cô Ôn?” Anh bước tới, tự nhiên nhận lấy chiếc vali trong tay tôi, “Cô mệt rồi phải không? Lên xe nghỉ ngơi một lát đi.”
Tôi theo anh lên xe. Trong xe rất ấm áp, hệ thống sưởi bật vừa phải, ghế sưởi cũng đã được bật lên. Tôi để ý thấy lưng ghế phụ đã được chỉnh nghiêng ở góc độ thoải mái nhất, trên bệ tỳ tay có để sẵn một chai nước khoáng và một chiếc chăn mỏng được gấp vuông vức.
“Đường đi có thể hơi tắc, cô cứ ngủ một lát đi.” Tiêu Vũ ngồi vào ghế lái, khởi động máy, “Tới nơi tôi sẽ gọi cô.”
Việc hợp tác với Tiêu thị sau đó diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng rất nhiều.
Ngày chuyển vào căn hộ do Tiêu Vũ sắp xếp, không khí Bắc Kinh hanh khô như giấy nhám. Tôi đứng trước cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, nhìn dòng xe cộ tấp nập dưới khu CBD (Trung tâm thương mại), chợt thấy mọi thứ dường như không chân thực lắm.
Một tháng trước, tôi còn mặc váy cưới, bị đẩy ngã trên đống kính vỡ trong sảnh tiệc khách sạn.
Một tháng sau, tôi đứng trên tầng cao của căn hộ thuộc khu vực lõi Thủ đô, chuẩn bị bắt đầu một cuộc đời mới.
Công ty nằm ở khu Quốc Mậu, từ căn hộ đi bộ đến đó chỉ mất mười lăm phút. Chức danh mà Tiêu Vũ giao cho tôi là “Tổng giám đốc bộ phận truyền thông mới”, phụ trách mở rộng toàn bộ nghiệp vụ khu vực Hoa Bắc. Mức lương ghi trên hợp đồng cao gấp ba lần hồi ở Lục thị.
Ngày đầu tiên nhận việc, tôi đã ngồi trong phòng họp chiến lược của anh, tham gia đấu thầu dự án quan trọng nhất của tập đoàn trong nửa cuối năm.
Bàn họp rất dài, có mười mấy người ngồi, toàn là giám đốc các bộ phận khác, tuổi trung bình lớn hơn tôi tầm mười tuổi.
Lúc tôi đẩy cửa bước vào, nhiều ánh mắt đồng loạt lia tới, mang theo sự soi mói và nghi ngờ không hề che giấu.
Tôi không giới thiệu bản thân mà đi thẳng đến máy chiếu, mở bản kế hoạch mà tôi đã thức trắng ba đêm để làm.
Bốn mươi phút sau, phòng họp im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng ù ù của điều hòa.
Tiêu Vũ ngồi ở vị trí chủ tọa, những ngón tay thon dài đan vào nhau đặt trên bàn, suốt quá trình không hề ngắt lời tôi, chỉ khẽ gật đầu sau khi tôi nói xong từ cuối cùng.
“Mọi người có ý kiến gì không?” Anh nhìn quanh.
Không ai lên tiếng.
Người đàn ông trung niên mang ánh mắt nghi ngờ nặng nề nhất bưng tách trà lên nhấp một ngụm, im lặng.
“Vậy cứ tiến hành theo phương án này.” Tiêu Vũ gập tập tài liệu trước mặt lại, liếc nhìn tôi, “Giám đốc Ôn ở lại, những người khác tan họp.”
Khi cửa đóng lại, anh ngả lưng ra ghế, hiếm hoi nở nụ cười: “Trình bày rất tốt.”
“Tiêu tổng quá khen.”
“Không phải quá khen.” Anh đứng dậy, đi đến trước cửa sổ sát đất, quay lưng về phía tôi nói, “Lão Châu là một người rất khắt khe trong công việc, ông ấy làm việc ở Tiêu thị mười lăm năm rồi, số người làm ông ấy phục không nhiều đâu.”
Tôi không tiếp lời.
Anh quay lại nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm: “Nhưng cô phải chuẩn bị tinh thần, đây mới chỉ là khởi đầu. Đám người Lão Châu sẽ không dễ dàng tiếp nhận một người nhảy dù từ nơi khác đến đâu, sau này sẽ còn nhiều thủ đoạn ngáng đường đấy.”
“Tôi biết.” Tôi đáp, “Tôi không sợ.”
Anh nhìn tôi, khóe miệng khẽ cong lên, không nói gì thêm.
Những ngày sau đó quả nhiên giống như lời anh nói. Bị nghi ngờ, bị lạnh nhạt, bị cô lập quyền lực – những điều này tôi đều từng trải qua ở Lục thị, đã quá quen thuộc rồi.
Tôi dùng thực lực để chứng minh.
Và Tiêu Vũ cũng đang dạy tôi. Không chỉ coi tôi như cấp dưới, mà là đang bồi dưỡng tôi như một nhà quản lý thực thụ.
Anh sẽ chú thích kín cả một trang giấy những ý kiến chỉnh sửa trên bản kế hoạch do tôi nộp.
Anh cho tôi tham gia các cuộc họp kín của ban lãnh đạo nòng cốt, sau cuộc họp sẽ phân tích riêng cho tôi logic đằng sau mỗi quyết định.