QUAY LẠI CHƯƠNG 1: https://novatruyen.com/tu-ty-nu-giat-y-den-nu-quan-cung-dinh/chuong-1/
6
Phương pháp rốt cuộc là gì…
Ta dựng thẳng lỗ tai, chờ lão đạo tiếp tục thuyết minh.
Hạo ca lại cắt ngang:
“Không cần nói nữa! Nếu muốn giữ mạng, hãy đem bí mật này chôn sâu trong bụng.”
Nói thật, trước khi đến thiên lao, ta vẫn luôn xem Hạo ca là một kẻ đồng bệnh tương lân trong giới làm thuê, suýt quên rằng chàng thực là đế vương chí tôn.
Chàng nói giết Phùng Câu thì giết, nói đày Xương tần vào lãnh cung liền đày, đủ thấy chàng là một hoàng đế thủ đoạn quyết đoán, sấm sét uy nghiêm.
Chỉ đến khi quyền sinh sát ấy áp thẳng lên cổ mình, ta mới chợt thấy rét buốt trong tim.
Ta biết sẽ chẳng hỏi được điều gì, bèn rời khỏi thiên lao.
Vừa về đến cung, Hạo ca đã gọi ta:
“Xem này, trẫm sai người làm bánh mừng thọ, hôm nay chẳng phải là sinh thần của nàng sao?”
Có lẽ bởi chàng chưa từng xưng là “trẫm” trước mặt ta, nên ta đã quên rằng chàng là đế vương.
“Nhìn ta làm gì, mau nếm thử xem có ngon không.”
Chàng nhét vào tay ta hai chiếc dĩa bạc, rồi tự mình hát lên:
“Happy birthday to you, happy birthday to you…”
Chẳng phải Hạo ca cũng rất cô đơn sao? Bởi thế nên mới chịu hạ mình đối đãi tốt với ta đến thế, thậm chí không tiếc thủ đoạn chỉ mong ta lưu lại.
Ta ôm chặt lấy chàng.
Toàn thân chàng cứng đờ, vành tai cũng đỏ ửng:
“Nàng… nàng làm gì vậy?”
Ta thở dài:
“Tạ ơn, thiếp quyết định không đi nữa.”
Hạo ca từ đó lại càng quá đà hơn xưa. Thu gom kỳ sự tứ phương để kể cho ta nghe như những bản tin đàm tiếu, khi thì dẫn ta đi săn bắn, khi thì cách vài ngày lại tổ chức yến hội ca múa.
Chư phi các cung đem hết tài nghệ ra tranh tài, cảnh tượng muôn hoa đua nở, khiến các tiết mục “Thừa phong phá lãng chi tỷ tỷ” cũng phải cúi đầu.
Thái hậu không quản được hoàng đế, bèn dứt khoát buông tay mặc kệ.
Một buổi chiều nhàn nhã ngồi đọc thoại bản, ta lỡ miệng nói:
“Dù sao cũng không về nữa, hay là hỏi thử đạo sĩ cách trở về, biết cũng chẳng thiệt gì.”
Tay Hạo ca đang phê tấu chương liền khựng lại, chàng ngẩng đầu nhìn ta, không nói lời nào.
Lại đến rồi, lại cái khí thế bức người ấy, một khi nhắc đến chuyện hồi hương là trong mắt chàng liền lộ ra uy quyền khiến người nghẹt thở.
Ta cười gượng:
“Nếu chàng không thích thì thôi, thiếp chỉ buột miệng nói thế.”
Hạo ca cũng cười theo:
“Không sao, nàng muốn hỏi cũng được.”
Ta cố giữ vẻ mặt thản nhiên, song tim đã lệch mất nửa nhịp.
Đêm ấy, chúng ta cùng nhau vào thiên lao.
Lão đạo mũ trâu chỉ lắc đầu:
“Không tiện nói ra.”
Hạo ca giơ tay ra vẻ bất lực, nhìn ta chẳng biết làm sao.
Ta hếch miệng:
“Thôi, thiếp vốn cũng chẳng muốn quay lại.”
Chẳng rõ có phải Hạo ca nhìn ra điều gì, đột nhiên thần sắc nghiêm trọng, cất lời sâu xa:
“Có một chuyện quên nói với nàng — bên ấy đã kéo dài tuổi nghỉ hưu.”
Cái gì!!!
Hạo ca chớp mắt vô tội:
“Trẫm vừa ngất hôm đó, tình cờ lướt qua tin tức.”
“Hơn nữa, thời gian nộp bảo hiểm cũng tăng lên hai mươi năm.”
Thật hay giả vậy?
Ta bỗng nhớ, lúc đang trên đường tan ca, có một chủ đề hot đang nổi trên vi bát, mà ta chưa kịp mở xem thì đã chết rồi.
Nói cách khác, ta dù có quay lại, cũng vẫn là trâu ngựa mà thôi!
Chờ đến khi ta già nua, con ta tiễn cháu đi học xong còn phải quay lại đưa ta đi làm.
Mà trong đơn vị, yến tiệc mấy hôm lại có một bữa — toàn là tiễn biệt người mất.
Những lời đàm tiếu nơi trà dư tửu hậu dần hóa thành: “Ai ai hôm qua còn ngồi nơi bàn làm việc, hôm nay đã chỉ còn tấm di ảnh trắng đen mà thôi.”
A, đúng rồi, cũng chẳng có ai đảm bảo rằng ta có thể đi làm đến ngày lĩnh lương hưu.
Biết đâu có ngày thất nghiệp phải quét đường cũng nên.
Chỉ tưởng tượng đến cảnh đó thôi, hàm răng đã lạnh đến phát run.
Có lẽ bộ dạng đần ngốc của ta khiến Hạo ca bật cười, chàng vươn tay nhéo má ta, khẽ gọi: “Tỉnh lại đi.”
Ta lặng lẽ giơ tay ra hiệu “đã hiểu.”
Giấc mộng âm thầm quay về hiện đại, kể từ nay, hoàn toàn vỡ vụn.
Từ đêm hôm ấy, lão đạo sĩ cũng quy tiên.
Ta, cuối cùng cũng thực sự tuyệt vọng.
Thôi thì vỡ rồi cứ để vỡ, ta đây là bị pua quen rồi, quay về hiện đại để làm gì, chẳng phải cũng chỉ để dấn thân vào cảnh làm việc sáu ngày nghỉ một, sáng chín tối chín?
Ở đây ôm đùi hoàng đế chẳng tốt hơn sao?
Quyết rồi, từ hôm nay bắt đầu sống đời “nghỉ hưu cổ đại” đàng hoàng.
Ta thẳng thắn nói với Hạo ca:
“Muốn ta ở lại cũng được, nhưng phải tìm cho ta một mối nhân duyên.”
Hạo ca suýt sặc trà, phun thành một vòi nhỏ.
“Nàng… nàng muốn loại thế nào?”
Ta xoa xoa tay, nói nhỏ:
“Phải có tám múi cơ bụng, da hơi sậm cũng không sao, nhưng chiều cao nhất định phải trên một trượng tám, diện mạo tuấn tú.”
Hạo ca tiếp lời:
“Nghề nghiệp thì sao?”