“Cứ để anh ta nhảy.”
“Nhảy càng cao, ngã càng đau.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, ánh mắt sâu thẳm.
“Thông báo cho bộ phận PR.”
“Không làm gì cả.”
“Không xóa bài, không phản hồi, không giải thích.”
“Để đạn bay thêm một lúc.”
Mọi người nhìn nhau, không hiểu tôi định làm gì.
Nhưng không ai dám phản đối.
Thời gian trôi từng giây.
Trên mạng, cuộc chiến chửi bới càng lúc càng dữ.
Chu Minh Khải tận hưởng cảm giác giả tạo được thương hại.
Anh ta tưởng mình thắng.
Tưởng đã đóng đinh tôi lên cột nhục nhã.
Anh ta còn nhận vài buổi phỏng vấn trực tuyến của các kênh nhỏ.
Khóc lóc kể lể “bi kịch” của mình.
Ngay lúc anh ta đắc ý nhất.
Dư luận đạt đỉnh cao nhất.
Cú đảo chiều xuất hiện.
Không báo trước.
Nhưng như sóng thần.
Một tài khoản ẩn danh tên “Sự thật chỉ có một”.
Đồng loạt đăng một bài viết dài trên tất cả nền tảng lớn.
Kèm theo… chứng cứ.
Chứng cứ thứ nhất.
Một video HD đầy đủ.
Chính là đoạn ghi hình Chu Lê Lê dẫn người đập phá phòng cưới.
Gương mặt ngạo mạn, tiếng cười cợt, cảnh tan hoang hiện rõ từng chi tiết.
Chứng cứ thứ hai.
Ba đoạn ghi âm cuộc gọi.
“Tôi đang họp.”
“Trẻ con đùa thôi.”
“Chuyện đến đây là hết.”
Giọng điệu lạnh lùng, thờ ơ, ngạo mạn vang khắp mạng.
Chứng cứ thứ ba.
Ảnh chụp đầy đủ nhóm chat “Nhà họ Chu yêu thương nhau”.
Một tiếng đồng hồ im lặng sau khi tôi gửi video.
Khoảng trống ấy mạnh hơn mọi lời buộc tội.
Chứng cứ thứ tư.
Danh sách tài sản ba trăm năm mươi vạn cùng toàn bộ hóa đơn.
Kèm báo cáo thẩm định của cơ quan uy tín.
Chứng cứ thứ năm.
Bản án của tòa.
“Mười năm tù.”
Tội danh: “Cố ý hủy hoại tài sản”.
Chứng cứ thứ sáu.
Bản thỏa thuận bồi thường dân sự Chu Minh Khải ký sau ly hôn.
Chữ ký và dấu tay rõ ràng.
Thừa nhận lỗi và chấp nhận bồi thường toàn bộ.
Sáu phần chứng cứ như sáu quả bom nổ cùng lúc.
Phá tan toàn bộ lời nói dối anh ta dựng nên.
Cuối bài viết chỉ có một câu.
“Rốt cuộc ai là nạn nhân? Ai đang bóp méo sự thật?”
Mạng xã hội im lặng ba giây.
Rồi bùng nổ.
Dư luận quay đầu dữ dội gấp trăm lần trước đó.
Người chửi tôi dữ nhất xóa bài nhanh nhất.
Hướng gió đổi chiều ngay lập tức.
“Trời ơi! Lật kèo ngoạn mục!”
“Hóa ra sự thật là vậy! Nhà họ Chu đúng là cực phẩm!”
“Chồng vô trách nhiệm, mẹ chồng bao che, bố chồng độc đoán, em chồng vô pháp vô thiên!”
“Thương cô Hứa! Bị cả gia đình bắt nạt năm năm!”
“Ba trăm năm mươi vạn! Đập thì hăng lắm, sao không tự đi kiếm?”
“Mười năm là đáng! Phải cho loại này cải tạo tử tế!”
Tên Chu Minh Khải leo lên top một tìm kiếm.
Kèm chữ “BÙNG NỔ”.
#Chu Minh Khải – người chồng tệ nhất lịch sử#
Những bài than thở của anh ta trở thành trò cười.
Bình luận mới tràn vào từng giây.
Hàng nghìn lời chửi rủa.
Chu Minh Khải nhìn màn hình.
Nhìn những người từng thương hại giờ quay sang muốn xé xác anh ta.
Cả người lạnh buốt.
Anh ta hiểu.
Mình xong rồi.
Anh ta không hiểu.
Những chứng cứ đó tôi lấy từ đâu?
Làm sao có thể đồng loạt tung ra trên toàn mạng?
Phía sau cần nguồn lực công nghệ và truyền thông mạnh đến mức nào?
Đó không thể là việc một mình tôi làm được.
Đúng lúc đó, điện thoại anh ta reo.
Số lạ.
Anh ta run tay nghe máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng đàn ông trầm thấp, lạnh lẽo.
Mang theo chút cao cao tại thượng quen thuộc.
“Anh Chu.”
“Chơi vui không?”
Đồng tử Chu Minh Khải co rút.
Giọng này…
Là Cố Yến Thần.
14 Lưới trời lồng lộng
Giọng Cố Yến Thần vang lên như một bản án từ địa ngục.
Không có chút nhiệt độ nào.
“Người của tôi không thích thua.”
“Anh động vào cô ấy, tức là động vào tôi.”
Tay Chu Minh Khải cầm điện thoại run như lá rụng trong gió thu.
Anh ta cuối cùng cũng hiểu.
Ngay từ đầu, anh ta chưa từng đấu với mình tôi.
Đối thủ của anh ta là Cố Yến Thần.
Là người đứng đầu Thịnh Phong.
Một người mà anh ta còn không có tư cách ngẩng đầu nhìn.
Anh ta chỉ như con kiến định khiêu khích rồng.
Nực cười.
Và bi thảm.
“Anh… anh muốn thế nào?”
Giọng anh ta nghẹn lại.
Đầu dây bên kia, Cố Yến Thần khẽ cười.
“Tôi muốn thế nào?”
“Tôi chỉ muốn anh trả giá cho những gì mình làm.”
“Em gái anh phá nhà cô ấy.”
“Còn anh, định hủy hoại danh dự và sự nghiệp của cô ấy.”
“Nhà họ Chu các anh đúng là thích thử thách giới hạn pháp luật.”
Tút.
Cuộc gọi kết thúc.
Chu Minh Khải ngã quỵ xuống sàn.
Mặt trắng bệch.
Anh ta biết.
Chuyện này chưa kết thúc.
Mà mới chỉ bắt đầu.
Trên mạng, cơn bão vẫn tiếp diễn.
Thông tin nhà họ Chu bị đào bới sạch sẽ.
Tên công ty Chu Đức Hợi, địa chỉ, tình hình tài chính.
Tiệm làm đẹp và quán mạt chược Lưu Ngọc Mai hay đến.
Trường đại học và lý lịch công việc của Chu Minh Khải.
Thậm chí số tòa nhà họ ở cũng bị phơi bày.
Dưới nhà bắt đầu có phóng viên và streamer canh chờ.
Cổng bị xịt sơn bốn chữ “Nhà của rác rưởi”.
Họ trở thành chuột chạy qua đường.
Ai cũng muốn dẫm một chân.
Công ty Chu Đức Hợi hoàn toàn sụp đổ.
Chuỗi vốn đã lung lay cuối cùng đứt gãy.
Giấy triệu tập của tòa án và thông báo đòi nợ ngân hàng dồn dập kéo đến.
Công ty bị niêm phong.
Lưu Ngọc Mai hoàn toàn suy sụp tinh thần, bị đưa vào viện tâm thần.
Trong nhà chỉ còn hai cha con.
Ngồi đối diện nhau.
Im lặng.
Chỉ còn tuyệt vọng.
“Bố… chúng ta đi cầu xin cô ấy đi.”
Chu Minh Khải như nắm lấy cọng rơm cuối cùng.
“Chúng ta quỳ xuống xin lỗi.”
“Chỉ cần cô ấy chịu buông tha…”