Tôi thật sự không nghĩ ra giữa chúng tôi còn có chuyện gì để nói.

Lúc xuống dưới, tôi mặc đồ ở nhà, tóc tùy tiện búi thành một búi tròn.

Kiếp trước trước mặt anh tôi chưa bao giờ chú ý hình tượng.

Đến bộ dạng xuề xòa nhất của tôi anh cũng từng thấy.

Kiếp này tôi cũng sẽ không vì bất kỳ ai mà đặc biệt sửa soạn.

Anh đứng bên ngoài tòa nhà, vẻ mặt còn rối rắm hơn lần trước.

“Vãn Đường.”

Tôi dựa vào cửa, hai tay đút túi áo.

“Có gì thì nói đi.”

Yết hầu anh chuyển động.

“Cô không tới dự tiệc đính hôn, tôi vẫn cảm thấy trong lòng không yên. Tìm hôm nào để tôi mời cô một bữa, coi như… bù cho lần trước khiến cô chờ uổng công.”

Tôi nhìn anh.

“Tại sao anh phải bồi thường?”

Anh lập tức không nói được.

“Chuyện này anh không hề làm sai.”

“Anh chọn một người phù hợp hơn, vốn là chuyện tốt. Không cần phải xin lỗi tôi.”

Sự căng thẳng trên mặt anh vừa thả lỏng được một chút, chớp mắt lại nhíu mày.

“Tôi biết ngoài mặt cô không nói gì, nhưng trong lòng chắc chắn không dễ chịu. Hôm ấy tôi để cô ngồi đợi một mình.”

Anh vội vàng giải thích tiếp:

“Nhưng bản thân tôi cũng rất khó chịu, tôi…”

“Vốn dĩ anh chưa từng hứa với tôi điều gì.”

Tôi nói nốt thay anh.

Những lời hứa ở kiếp trước đều đã hết hiệu lực.

Kiếp này chúng tôi chỉ là người xa lạ.

“Chu Tự Xuyên, giữa chúng ta chẳng qua chỉ là hai người xa lạ đến một buổi xem mắt cũng chưa gặp được. Hoàn toàn không có quan hệ nào khác.”

Nhất thời anh không biết phải trả lời ra sao, chỉ có thể cúi đầu nhìn mặt đất.

“Tôi luôn cảm thấy mình nợ cô một lời giải thích. Dù sao hôm ấy cô cũng ngồi một mình trong quán trà rất lâu, tôi…”

Quả nhiên anh biết hôm đó tôi đã đợi bao lâu!

“Chu Tự Xuyên.”

Tôi gọi cả họ tên anh, cắt ngang lời rồi nghiêm túc nhắc lại.

“Chúng ta thật sự không hề thân!”

Anh đột ngột ngẩng lên.

Tôi không tránh ánh mắt anh.

Chu Tự Xuyên trước mặt mới hai mươi sáu tuổi.

Xương mày rõ nét, sống mũi cao thẳng, đường hàm sắc nét mang theo vẻ trẻ trung mạnh mẽ.

Hoàn toàn khác dáng vẻ gầy gò trước lúc lâm chung ở kiếp trước.

Anh thời trẻ quả thật rất nổi bật.

“Anh chưa từng nợ tôi.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Hai người xa lạ đi xem mắt, anh đột nhiên không tới cũng rất bình thường.”

“Anh chọn Lâm Thư Ninh cũng không có vấn đề gì. Anh hài lòng, mẹ anh cũng hài lòng. Chuyện này kết thúc ở đây thôi. Sau này xin đừng tới tìm tôi nữa.”

“Tôi chỉ không hiểu, tại sao anh hết lần này đến lần khác đến xin lỗi tôi?”

“Chẳng lẽ trước đây chúng ta từng gặp nhau?”

Rõ ràng anh không ngờ tôi sẽ nói vậy.

“Cô vẫn còn giận chuyện này sao?”

“Không.”

Tôi thật sự không giận.

Chỉ khi một người cho rằng đối phương mắc nợ mình, trong lòng mới sinh ra tức giận.

Tính cả hai đời, Chu Tự Xuyên đã cho tôi đủ nhiều rồi.

Chu Tự Xuyên một lòng chiều chuộng tôi, cười chờ tôi đút quýt, đến trước lúc chết vẫn lo sau này tôi sống thế nào.

Anh ấy đã ở lại kiếp trước rồi.

Chu Tự Xuyên đứng im không động, môi mở rồi khép hai lần.

Cuối cùng anh vẫn giơ tay, định chạm vào vai tôi.

Tôi tránh đi trước.

Bàn tay ấy chỉ có thể lúng túng treo giữa không trung.

“Sau này đừng gặp nữa.”

Tôi đẩy cửa bước vào tòa nhà.

Cánh cửa sau lưng nhanh chóng đóng lại.

Qua cánh cửa vẫn nghe được tiếng mũi giày anh khẽ chạm đất.

Kiếp trước mỗi lần buồn bực, anh cũng có động tác này.

Tôi cắn chặt môi dưới.

Cắn đến khi trong miệng thoáng có vị tanh của sắt mới buông ra.

Có lẽ trong lòng anh cũng không cam tâm?

Nhưng không cam tâm thì sao?

Người bước về phía người khác trước là anh.

Kiếp này, tôi cũng sẽ không chọn anh nữa.

Tôi nghỉ công việc cũ, chuyển sang một công ty ở thành phố bên cạnh.

Mẹ tất nhiên không tránh khỏi một trận càm ràm.

“Nuôi đứa con gái như con có ích gì? Con gái nhà người ta đều biết lo cho gia đình. Chỉ có con suốt ngày muốn chạy ra ngoài!”

“Đến cơm còn chẳng biết nấu, sang nơi khác ai chăm sóc con?”

Miệng bà không ngừng phàn nàn, nhưng tay vẫn giúp tôi thu dọn hành lý.

Công việc ở công ty mới rất bận, thường xuyên tăng ca.

Vừa khéo hợp ý tôi.

Khi bận rộn, tôi sẽ không còn thời gian suy nghĩ lung tung.

Buổi tiệc cuối năm sau khi tôi vào làm được một năm khiến tôi có cơ hội tiếp xúc với Hạ Cảnh Trừng.

Anh làm thiết kế kiến trúc, hơn tôi ba tuổi.

Bình thường ít nói, nhưng mỗi khi mở miệng đều nói đúng trọng tâm.

Lần đầu tiên chúng tôi trò chuyện là ở ban công ngoài sảnh tiệc.

Lúc đó trong góc chỉ có mình tôi.

Anh dừng lại bên cạnh, nghiêng đầu nhìn sang.

“Diệp Vãn Đường?”

Tôi nói phải.

Anh khẽ gật đầu.

“Phương án lần trước tôi đã đọc rất kỹ. Cách xử lý luồng di chuyển rất đẹp.”

“Cảm ơn anh.”

Nói xong anh không lập tức rời đi.

Hai người im lặng một lát, anh đột nhiên nói:

“Bên ngoài gió lớn, cô vẫn nên vào trong sớm đi.”

Nói xong anh liền đi.

Tôi chẳng hiểu gì cả!

Sau đó, những lời mời ăn cơm lần lượt xuất hiện trước mặt tôi.

Mỗi lần anh đều hỏi trước thời gian của tôi, hỏi kỹ món nào tôi kiêng, chưa bao giờ giục giã.

Đến khi bữa cơm thứ tư gần kết thúc, anh đặt đũa ngay ngắn xuống, nghiêm túc nhìn vào mắt tôi.