“Anh chợt nhận ra, thì ra lúc em nhìn anh cười, thật sự rất đẹp.”

“Em vì anh học nấu ăn đến bỏng tay, nhưng chưa từng nói với anh.”

“Anh đúng là kẻ mù lòa, vì một cô gái ham tiền mà đánh mất bảo vật quý giá nhất.”

“Anh không cầu xin em quay về nữa. Anh chỉ xin em đừng hận anh, trong lòng em giữ cho anh một vị trí được không?”

Tôi đọc xong tin nhắn, sau đó xóa nó đi, chặn luôn số điện thoại kia.

Tôi sớm đã không còn hận nữa.

Buông bỏ thật sự, là đến cả cảm xúc mạnh mẽ như căm hận cũng thấy phí phạm.

Ngày cưới, tôi mời tất cả đồng nghiệp và bạn bè.

Sức khỏe mẹ đã hoàn toàn bình phục, có thể đứng cùng tôi đi hết đoạn thảm đỏ.

Tôi mặc váy cưới lụa trắng đơn giản, dưới sự dìu dắt của mẹ, bước về phía Chu Dự An.

Anh ấy mặc lễ phục đen, ánh mắt nhìn tôi dịu dàng và chuyên chú.

Linh mục hắng giọng.

“Anh Chu Dự An, anh có nguyện ý lấy cô Tô Niên Niên làm vợ không?”

“Tôi nguyện ý.”

Giọng của Chu Dự An vang lên rõ ràng, kiên định.

“Cô Tô Niên Niên, cô có nguyện ý……”

“Tôi nguyện ý.”

Chúng tôi trao nhẫn, dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt.

Khi bước ra khỏi nhà thờ, ánh nắng rọi xuống rực rỡ.

Chu Dự An nắm chặt tay tôi, nhẹ giọng nói.

“Cảm ơn em đã chọn anh.”

“Vì em biết, anh là người tốt.”

Tôi siết chặt tay anh, mỉm cười tự giễu.

“Còn có người, em mất bảy năm mới nhìn rõ được.”

Sau khi kết hôn một năm, tôi và Chu Dự An có một bé gái.

Mẹ hoàn toàn hồi phục sức khỏe, gần đây đang học vẽ tranh.

Cuộc sống của chúng tôi phong phú và hạnh phúc.

Thỉnh thoảng nghe bạn bè trong nước nhắc tới tin tức về nhà họ Cố.

Sau hôn lễ của tôi, Cố Thừa Từ như suy sụp hoàn toàn, công ty quản lý hỗn loạn, giá cổ phiếu lao dốc.

Hình như anh ta từng cố gắng níu kéo, gửi vô số thư và quà tới Paris, đều bị Chu Dự An trả lại nguyên vẹn.

Không cho tôi nhìn thấy một cái nào.

Còn về Lâm Như Nguyệt.

Nghe nói sau khi phá thai, cô ta định quyến rũ các đại gia khác, nhưng bị Cố Thừa Từ phong sát toàn thành phố.

Không một công ty đàng hoàng nào dám nhận cô ta, cuối cùng phải làm việc ở những hộp đêm hạng thấp, chuyên tiếp những lão già có sở thích quái dị.

Có lần hai người tình cờ chạm mặt, cảnh tượng cực kỳ khó coi.

Cố Thừa Từ túm lấy Lâm Như Nguyệt ăn mặc hở hang, trang điểm đậm đặc, kéo cô ta ra khỏi phòng bao.

Hai mắt anh ta đỏ ngầu, sớm đã chẳng còn chút phong thái nào của tổng giám đốc nhà họ Cố.

“Lâm Như Nguyệt, cô nhìn bộ dạng như ma quỷ bây giờ của mình đi!”

Giọng anh ta khàn đặc, đầy mùi rượu và căm hận.

“Nếu năm đó cô không vô sỉ quyến rũ tôi, bỏ thuốc vào rượu của tôi, thì sao Niên Niên lại rời bỏ tôi?”

Lâm Như Nguyệt bị anh ta bóp cổ, lại cười khanh khách.

Cô ta dùng sức gỡ tay anh ta ra, trong mắt đầy vẻ châm biếm và căm độc.

“Cố Thừa Từ, tỉnh lại đi, khi ngủ với tôi là anh khen tôi quyến rũ hơn Tô Niên Niên mà!”

Nước bọt cô ta suýt phun vào mặt Cố Thừa Từ.

“Bản thân anh vốn là kẻ không kiềm chế nổi dục vọng! Cho dù không có tôi Lâm Như Nguyệt, thì cũng sẽ có người khác thôi!”

“Giờ anh còn giả vờ là kẻ si tình bị hại à?”

“Câm miệng!”

Trán Cố Thừa Từ nổi gân xanh, giơ tay lên.

Hai người lao vào đánh nhau, Cố Thừa Từ bị cô ta đập chết bằng chai rượu.

Lâm Như Nguyệt bị tuyên án tử hình.

Khi bạn kể cho tôi chuyện đó, họ quan sát phản ứng của tôi rất cẩn trọng.

Tôi chỉ nhàn nhạt cười, tiếp tục đút thức ăn dặm cho con gái.

Những chuyện đã qua, những người từng tồn tại, sớm đã chẳng còn liên quan đến tôi.

Ngoài cửa sổ, Chu Dự An đang bế con gái đi đến, bé con bi bô đưa tay đòi tôi bế.

Tôi đón lấy con, cánh tay chồng tự nhiên vòng qua vai tôi.

Đây chính là cuộc sống của tôi, bình yên và ấm áp.

“Dự An.”

“Phu nhân đại nhân có gì dặn dò?”

Tôi nghiêm túc nói.

“Cảm ơn anh, đã cho em biết thế nào là được yêu thương.”

Anh hôn nhẹ lên trán tôi.

“Là anh phải cảm ơn em, đã cho anh cơ hội được yêu em.”

Con gái trong lòng bật cười khúc khích, nắm lấy ngón tay tôi cho vào miệng ngậm.

Nắng chiều tràn ngập căn phòng, ấm áp như mùa xuân.

Những người từng tổn thương tôi, đều đã phải trả giá xứng đáng.

Cuộc sống tươi đẹp của tôi, mới chỉ vừa bắt đầu.

HẾT