Vừa nhìn thấy tôi, anh ta đã phấn khích chạy tới:

“Nguyễn Du, cuối cùng cô cũng tan làm. Tôi đã đợi cô rất lâu rồi.”

Nói xong, anh ta lấy từ trong ngực ra một củ khoai lang nướng, ân cần đưa cho tôi:

“Khoai lang nướng cô thích nhất, vẫn còn nóng. Tôi đặc biệt mua cho cô đấy.”

Tôi âm thầm cười lạnh.

Suốt mười năm hôn nhân, anh ta chưa từng đến đón tôi tan làm dù chỉ một lần.

Bây giờ ly hôn rồi, anh ta lại đến ân cần lấy lòng.

“Tôi không cần khoai lang nướng của anh, chỉ cần anh trả tiền.”

Trên mặt anh ta thoáng hiện vẻ khó xử, ngượng ngùng rụt tay lại:

“Bây giờ tôi vẫn chưa có tiền. Nhưng cô yên tâm, đợi khi nào có tiền, tôi nhất định sẽ trả cô.”

“Hôm nay tôi đến là muốn nói với cô rằng tôi hối hận rồi.”

“Trước đây cô tốt như vậy, là tôi không biết trân trọng. Nhưng bây giờ tôi bằng lòng sửa đổi.”

“Đợi tôi ly hôn, chúng ta tái hôn được không?”

Tôi cười lạnh, đập tan giấc mơ đẹp của anh ta:

“Tiêu Hồng Binh, đừng nằm mơ nữa. Anh không tìm tôi về làm vợ, mà là tìm tôi về làm người hầu đúng không?”

Trên mặt anh ta hiện lên vẻ chột dạ.

Xem ra tôi đã đoán đúng.

Ánh mắt tôi dần trở nên châm chọc:

“Có phải Cố Nguyệt không chịu rửa tay nấu cơm cho anh nên anh mới nhớ đến điểm tốt của tôi không?”

“Đáng tiếc, tôi sẽ không bao giờ quay đầu. Anh chết tâm đi.”

Nói xong, tôi không quay đầu lại, trực tiếp rời đi.

Sau đó, tôi nghe nói cuối cùng Cố Nguyệt cũng đồng ý ly hôn.

Bởi vì khi cô ta lén lút hẹn hò với chồng cũ thì bị Tiêu Hồng Binh phát hiện.

Cô ta cho rằng mình có thể quay lại với chồng cũ, đương nhiên không cần tiếp tục giả vờ nữa, nhanh chóng đồng ý ly hôn.

Tiêu Hồng Binh quay lại trường học.

Nhưng vì liên tục xảy ra sai sót, anh ta đã không còn thích hợp tiếp tục giảng dạy, bị điều sang bộ phận hậu cần, làm một số công việc lặt vặt.

Anh ta cũng thực hiện lời hứa, mỗi tháng đều đến trả tiền.

Nhưng ngoài chuyện trả tiền, tôi không nói với anh ta thêm một câu thừa thãi nào.

Đến lần cuối cùng, sau khi anh ta trả hết tiền, tôi nhìn anh ta:

“Những gì anh phải trả đều đã trả xong. Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Anh ta buồn bã nhìn tôi, trong mắt tràn đầy hối hận:

“Chúng ta thật sự không còn khả năng nào sao?”

Ánh mắt tôi kiên định:

“Đúng vậy, không còn khả năng.”

Sau đó, anh ta không bao giờ xuất hiện nữa.

Về sau, tôi nghe nói người chồng cũ kia của Cố Nguyệt cũng chỉ chơi đùa với cô ta, hoàn toàn không có ý định tái hôn.

Chẳng bao lâu sau, người ta đã chán, đuổi cô ta đi.

Cố Nguyệt không còn nơi nào để đến, lại nghĩ tới Tiêu Hồng Binh.

Nhưng lần này Tiêu Hồng Binh không mềm lòng, hoàn toàn không để ý đến cô ta.

Chuyện của cô ta bị truyền đi khắp nơi.

Nhà mẹ đẻ cũng không cho cô ta quay về.

Cô ta trực tiếp đi về phía Nam.

Nghe nói cô ta đến Thâm Quyến.

Sau đó, không còn ai nghe thấy tin tức của cô ta nữa.

Còn Tiêu Hồng Binh, sau này nghe nói gia đình giới thiệu cho anh ta một cô gái.

Sau khi kết hôn, cô gái đó phát hiện anh ta chỉ là một cái gối thêu hoa, vẻ ngoài thì đẹp đẽ nhưng chẳng biết làm gì, cũng không chịu quan tâm bất cứ chuyện gì.

Hai người ngày nào cũng đánh nhau, khiến gia đình gà bay chó sủa, chẳng được yên ổn.

Còn tôi gặp đúng làn sóng công nhân mất việc.

Nhà máy khuyến khích người lao động tạm nghỉ không lương để tự kinh doanh.

Tôi cũng nắm bắt làn sóng của thời đại, bắt đầu làm ăn.

Từ một cửa hàng may quần áo, tôi dần phát triển thành một xưởng sản xuất hàng may mặc.

Ba năm sau, tôi và mẹ chuyển vào một căn nhà tốt hơn.