tôi tin ông ta biết bên nào nặng bên nào nhẹ.”
Câu nói đó chính là cọng rơm cuối cùng đè bẹp con lạc đà.
Trong loa vọng ra tiếng đồ đạc bị đập nát chát chúa. Sau đó là tiếng khóc lóc, van xin đầy tuyệt vọng của Trương Nghị:
“Khương Ninh… đừng… chị Ninh… em sai rồi… em thực sự sai rồi… Chị tha cho em đi… chúng ta là bạn bè mà…”
“Bạn bè?” Ánh mắt tôi tức khắc đông cứng. “Lúc anh cầm dao đâm sau lưng tất cả chúng tôi, anh có nhớ chúng ta là bạn không?”
Tôi tiện tay ngắt luôn kết nối âm thanh. Thế giới cuối cùng cũng thanh tịnh.
5 phút sau, quá trình sao chép hoàn tất.
Tôi kéo thư mục chứa toàn bộ tuyệt mật của Tiên Thời Đạt sang màn hình của Tần tổng. Cả phòng làm việc vẫn chìm trong im lặng chết chóc.
Mọi người dường như vẫn chưa thoát khỏi dư âm của trận chiến vô thanh, kinh thiên động địa vừa rồi. Họ nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy sự kính sợ, chấn động, và cả một tia… sợ hãi.
Biểu cảm trên mặt Tần tổng cũng cực kỳ phức tạp. Anh nhìn tôi đăm đăm suốt nửa phút rồi mới chậm rãi cất lời, giọng hơi khàn:
“Tôi rút lại câu nói hôm trước. Cô không phải vị tướng của công ty. Cô là ‘Định hải thần châm’ của công ty này.”
Anh thở ra một hơi dài thườn thượt. Như thể muốn trút bỏ toàn bộ áp lực kìm nén suốt mấy tháng qua.
“Bây giờ, trả lời tôi. Tại sao cô không báo chuyện này cho tôi sớm hơn? Tại sao còn phải đi Nam Thành, đánh cược một ván mạo hiểm như vậy?”
Đó là câu hỏi mà tất cả mọi người ở đây đều thắc mắc. Nếu tôi đã biết trước âm mưu của Trương Nghị, tại sao lại trơ mắt nhìn hắn rời đi, nhìn hắn đẩy công ty xuống vực thẳm?
Tôi đứng lên, bước đến bên cửa sổ sát đất, phóng mắt nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn.
“Bởi vì, chỉ tóm một mình hắn thì chẳng giải quyết được gì. Có một Trương Nghị ngã xuống, sẽ có Lý Nghị, Vương Nghị mọc lên. Gián điệp kinh tế là thứ mãi mãi không bao giờ bắt hết được.
Thứ tôi muốn, không phải là tóm một kẻ phản bội. Thứ tôi muốn, là đánh một trận ra trò. Một cú lật kèo chấn động, đủ để khiến Tiên Thời Đạt và toàn bộ các đối thủ cạnh tranh phải lạnh sống lưng.”
Tôi quay người lại, ánh mắt lướt qua từng người một.
“Trương Nghị là thanh gươm của họ. Họ muốn dùng thanh gươm đó đâm xuyên tim chúng ta. Việc tôi làm là chờ đúng khoảnh khắc hắn đâm tới… tước đoạt thanh gươm đó. Rồi đảo ngược mũi nhọn, kề thẳng vào yết hầu của chính bọn chúng!
Dự án ở Nam Thành chính là sân khấu tuyệt vời nhất mà tôi chuẩn bị. Tôi cố tình để cho Lý tổng, để cho toàn bộ giới công nghệ thấy giải pháp của chúng ta đỉnh cao cỡ nào. Tôi muốn Tiên Thời Đạt phải hoảng loạn, phải nghĩ rằng nếu không ra tay ngay thì không kịp nữa. Tôi phải ép Trương Nghị phát động đòn tấn công mà hắn đã dày công ấp ủ, ngay đúng lúc chúng ta đang rực rỡ nhất.
Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể thuận nước đẩy thuyền, chộp được bằng chứng trực tiếp nhất về hành vi đánh cắp bí mật thương mại của chúng!”
“Và cũng chỉ có như vậy…”
Tôi nhìn thẳng vào Tần tổng, gằn từng chữ:
“…chúng ta mới có thể ghim Tiên Thời Đạt cùng cái bản hợp đồng đánh cược bất bình đẳng kia lên cột nhục nhã của thương trường!”
Tôi nói xong, cả phòng họp lặng ngắt như tờ.
Quản lý Vương há hốc mồm, nửa ngày không thốt nên lời. Giám đốc Kỹ thuật nhìn tôi như nhìn thấy một vị thần.
Trong mắt Tần tổng bừng lên một thứ ánh sáng chói lọi chưa từng thấy. Anh đập bàn cái rầm, không còn nửa điểm do dự:
“Phòng Pháp chế! Lập tức gửi thư cảnh cáo cho Tiên Thời Đạt và Trương Nghị! Lấy tội danh đánh cắp bí mật thương mại, khởi kiện chúng với mức bồi thường cao nhất!
Phòng Quan hệ công chúng! Tổng hợp toàn bộ chứng cứ chúng ta vừa thu được thành một báo cáo chi tiết, gửi cho tất cả các đơn vị truyền thông trong ngành! Sáng mai, tôi muốn tất cả mọi người đều nhìn rõ