Tôi mỉm cười, không nói gì.
Hạng 287, không tính là tốt, nhưng đối với tôi của kiếp trước, đã là một con số trên trời rồi.
Kiếp trước tôi chưa bao giờ lọt nổi vào top 500 toàn khối.
Lúc tan học, Thẩm Dương đợi tôi ở cổng trường.
Sắc mặt cậu ta không tốt lắm.
“Chiêu Chiêu, nghe nói cậu thi được hạng 287?”
“Vâng.”
“Tiến bộ thật lớn.” Cậu ta gượng cười, nụ cười rất khiên cưỡng, “Tôi chỉ được hạng 143, lần này tụt hạng rồi.”
Hạng 143.
Cao hơn tôi 144 hạng.
Nhưng vẻ mặt của cậu ta cứ như là thi đội sổ vậy.
Cậu ta đang cố tình hạ thấp bản thân, để tôi cảm thấy cậu ta cũng sêm sêm như tôi.
【Cậu ta đang nói dối】
【Lần này cậu ta xếp hạng 89, còn tiến bộ hơn cả lần trước】
【Cậu ta cố tình nói thấp thứ hạng của mình để cô buông lỏng cảnh giác】
Tôi nhìn cậu ta, bỗng nhiên mỉm cười.
“Tiểu Dương, tôi nghe nói lần này anh xếp hạng 89, chúc mừng anh nhé.”
Mặt Thẩm Dương cứng đờ.
“cậu … sao cậu biết?”
“Thầy giáo nói.” Tôi xốc lại cặp sách, “Hạng 89, tiến bộ hơn lần trước, giỏi quá.”
Thẩm Dương há miệng, định nói gì đó, nhưng không thốt nên lời.
Tôi quay người bỏ đi.
Phía sau vang lên tiếng bước chân của cậu ta, nhưng cậu ta không đuổi theo.
【Cậu ta hoảng rồi】
【Cậu ta không ngờ cô lại biết thành tích thật】
【Bây giờ cậu ta đang đoán già đoán non xem cô rốt cuộc còn biết bao nhiêu chuyện nữa】
Về đến nhà, tôi đóng cửa, ngồi vào bàn học.
Đạn mạc hiện ra: 【Kế hoạch học tập hôm nay: Chương hai môn Toán, 30 từ vựng Tiếng Anh, ôn tập chương một môn Vật lý】
Tôi cầm bút lên, mở sách giáo khoa.
Trời bên ngoài dần tối.
Dưới ánh đèn, tôi lật từng trang, làm từng bài tập.
Hạng 287 không phải là đích đến.
Tôi muốn lọt top 100, top 50, top 10.
Tôi muốn cho tất cả mọi người thấy, Lâm Chiêu Chiêu tôi, không phải phế vật.
Điện thoại rung lên một tiếng.
Chu Tình gửi tin nhắn tới: “Chiêu Chiêu, hôm nay cậu giỏi lắm! Chúng ta cùng nhau cố gắng nhé!”
Tôi trả lời lại một biểu tượng mặt cười.
Sau đó tiếp tục làm bài.
Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, chiếu lên chồng sách trên bàn.
Tôi cúi đầu, ngòi bút sột soạt trên mặt giấy.
Kiếp này, tôi sẽ không thua nữa.
9
Ngày thứ ba sau khi có kết quả, giáo viên chủ nhiệm – cô Lưu gọi tôi lên văn phòng.
“Lâm Chiêu Chiêu, ngồi đi.”
Cô Lưu hơn bốn mươi tuổi, dạy Ngữ văn, bình thường ít khi cười nhưng rất có trách nhiệm với học sinh.
Kiếp trước tôi không ít lần đối đầu với cô, giờ nghĩ lại, cô ấy thực ra chẳng làm gì sai cả.
“Lần thi tháng này em tiến bộ rất lớn,” Cô nhìn tôi, “Từ hạng 487 lên hạng 287 toàn khối, một tháng vượt hai trăm bậc.”
“Em cảm ơn cô.”
“Nhưng cô xem điểm từng môn của em, học lệch rất nghiêm trọng.” Cô lật xem bảng điểm của tôi, “Ngữ văn và Tiếng Anh thì tàm tạm, Toán và Vật lý quá kém. Toán 47 điểm, Vật lý 38 điểm, hai môn này kéo tổng điểm của em xuống không ít.”
Tôi biết.
Toán và Lý luôn là tử huyệt của tôi.
Kiếp trước hoàn toàn không học, kiếp này bắt đầu bù đắp lại, thời gian quá ngắn, hiệu quả có hạn.
“Cô muốn đăng ký cho em một lớp học phụ đạo,” Cô Lưu nói, “Do trường tổ chức, miễn phí, sáng thứ Bảy hàng tuần, chuyên dạy bù Toán và Lý.”
【Đăng ký đi!】
【Đây là cơ hội tốt, giáo viên dạy phụ đạo của trường chuyên môn rất cứng】
【Còn hơn cô tự mò mẫm】
“Vâng, em cảm ơn cô Lưu.”
“Ngoài ra,” Cô Lưu hạ thấp giọng, “Dạo này em có xích mích gì với Thẩm Dương không?”
Tim tôi thắt lại: “Dạ sao ạ?”
“Có bạn nói với cô, Thẩm Dương ở sau lưng bảo em thi gian lận.” Cô Lưu nhìn tôi, “Cô nói với em chuyện này, không phải để khiêu khích gây chuyện, mà muốn nhắc em rằng, có người đang nhìn em không vừa mắt, em phải cẩn thận hơn, đừng để người ta nắm thóp.”
“Em biết rồi ạ.”
Bước ra khỏi văn phòng, tôi đứng ở hành lang, hít một hơi thật sâu.