“Không cần, tôi đã có hẹn rồi.”

Khi đi ngang qua Hứa Thành, anh ta đột nhiên đưa tay kéo tôi lại.

“Chúng ta mới ly hôn bao lâu đâu? Lý Mai, em nói thật đi, có phải em đã sớm không trong sạch với gã đàn ông này rồi không?”

Tôi không nhịn được nữa, quay người tát mạnh vào mặt anh ta.

“Hứa Thành, bản thân anh bẩn thỉu thì đừng nghĩ ai cũng giống anh.”

“Lúc trước sống chết đòi ly hôn vì con nhỏ rửa chân là anh, anh có tư cách gì chất vấn tôi?”

Quý Minh từ trên xe chạy xuống. Sợ Hứa Thành kích động sẽ ra tay với tôi, anh đứng chắn trước mặt tôi.

Hứa Thành không định đánh trả. Anh ta chỉ nhìn tôi thật sâu một cái rồi quay người rời đi.

Sau khi xe rời khỏi, Quý Minh quay sang, nhẹ giọng hỏi:

“Em không sao chứ?”

Tôi lắc đầu.

Quý Minh là anh họ của bạn thân tôi. Trước khi tôi ly hôn Hứa Thành, chúng tôi từng gặp nhau vài lần, anh ấy luôn rất ngưỡng mộ tôi.

Sau khi biết tôi ly hôn, anh ấy không chút do dự bắt đầu theo đuổi tôi.

Tôi cũng không có lý do gì để từ chối.

Quý Minh có tài, có tiền, có chí hướng, ưu tú hơn Hứa Thành quá nhiều.

Cho dù tôi không muốn bước vào hôn nhân lần nữa, tận hưởng một chút niềm vui của tình yêu cũng rất tốt.

Chỉ là tôi không hiểu rốt cuộc Hứa Thành phát điên vì cái gì.

11

Buổi tối về nhà, Tần Nhu vẫn chưa ngủ. Thấy anh ta bước vào cửa, cô ta lập tức chất vấn xối xả:

“Anh đi đâu vậy? Sao giờ mới về?”

“Anh có biết hôm nay con trai anh…”

Tần Nhu cũng không biết rốt cuộc thằng nhóc kia bị làm sao.

Rõ ràng trước kia nó rất quấn quýt cô ta, nhưng gần đây lại luôn lạnh nhạt, còn thường xuyên hỏi cô ta rốt cuộc khi nào thì rời đi.

Hứa Thành tháo kính, ngồi xuống sofa, cúi lưng xoa mặt một cái:

“Đừng hỏi nữa, hôm nay anh rất mệt.”

Tần Nhu hừ lạnh:

“Chẳng qua chỉ là ngồi trước máy tính gõ chữ, trong văn phòng họp hành thôi, có gì mà mệt? Sau này tan làm anh có thể đừng suốt ngày ra ngoài ăn uống nữa được không? Ở nhà với tôi nhiều hơn chút không được à?”

Nói chuyện công việc với Tần Nhu đúng là đàn gảy tai trâu. Một người từng làm lao động chân tay như cô ta căn bản không thể đồng cảm với người lao động trí óc.

Đâu giống Lý Mai, lời nào nói ra cũng đúng trọng tâm, vừa an ủi lại còn đưa ra vài lời khuyên.

Hứa Thành cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

“Ngủ đi.”

Nằm trên giường mở vòng bạn bè, bài đầu tiên chính là của Lý Mai.

Trong bức ảnh, cô dịu dàng tựa vào vai người đàn ông bên cạnh. Phía sau là cảnh đêm bên bờ sông.

Trong lòng Hứa Thành dâng lên vị chua xót.

Điện thoại đột nhiên bị giật mất. Tần Nhu nhìn thấy bức ảnh, sắc mặt lập tức trở nên dữ tợn.

“Anh xem vòng bạn bè của con đàn bà đó làm gì? Hứa Thành, có phải anh vẫn chưa quên được nó không?”

Đêm đó, Tần Nhu làm ầm ĩ một trận.

Hứa Miểu bị đánh thức giữa giấc ngủ, khóc đòi tìm mẹ.

Nhưng nó cầm chiếc đồng hồ điện thoại của mình gọi cho Lý Mai ba lần, đều bị cúp máy.

Cuối cùng chỉ nhận được một tin nhắn lạnh lùng:

【Đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi, có chuyện gì ngày mai nói.】

Hứa Thành nhìn giờ, mới chỉ mười giờ tối.

Cô đã nghỉ ngơi.

Ở cùng ai? Ở đâu?

Hứa Thành không kìm được mà nghĩ.

Sự ghen tuông như con rắn độc điên cuồng bò lan trong lòng anh ta.

12

Trong buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới của công ty dược, tôi đại diện công ty lên sân khấu phát biểu.

Bài phát biểu kết thúc, phía dưới vang lên tràng pháo tay như sấm.

Khi tôi bước xuống sân khấu, rất nhiều người vây lại. Trong đó tôi bất ngờ nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.

Hứa Miểu nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ:

“Mẹ ơi, mẹ thật sự quá giỏi! Lúc đứng trên sân khấu mẹ đẹp lắm!”

Hứa Thành đứng bên cạnh, biểu cảm có chút dè dặt:

“Anh vừa mới nghe nói em được thăng chức, chúc mừng nhé!”

Tôi nhàn nhạt nói một câu cảm ơn, rồi quay người bắt chuyện với tổng giám đốc của công ty hợp tác.

Hai cha con đứng tại chỗ đợi rất lâu.

Sau khi buổi họp báo gần kết thúc, Hứa Thành mới lại nắm tay Hứa Miểu bước tới.