“Lâm Vãn Tình! Làm người phải biết đủ! Tạ Trường Hoài… đã là kết cục tốt nhất cho ngươi rồi!”
“Không! Phụ thân!” Nàng khóc đến đứt từng hơi thở, “Con với tỷ tỷ đều là nữ nhi của người, tay trái tay phải đều là máu mủ, sao người lại thiên vị đến thế? Nếu hôm nay là tỷ tỷ cầu xin, người nhất định sẽ đáp ứng, có phải không?”
“Đích thứ khác nhau, ngươi lấy tư cách gì mà so với tỷ tỷ ngươi? Nếu còn không biết điều… thì cút khỏi phủ Thượng thư cho ta ngay lập tức!”
Phụ thân có thể đồng ý để nàng gả cho Tạ Trường Hoài, đã là nhân nhượng cuối cùng, tuyệt không thể mềm lòng thêm nữa.
Tạ Trường Hoài đứng bên cạnh, sắc mặt khó coi đến cực điểm, bàn tay bên thân siết chặt thành nắm đấm, như thể toàn thân bị xé toạc trong nhục nhã và hối hận.
Đến tận giây phút này, hắn mới chân chính nhận ra mình đã sai đến mức nào.
20.
Sau khi rời khỏi phủ Thượng thư, ta chủ động kể hết với Cố Thanh Viễn về chuyện ta đã sống lại một đời.
Từ những lời Tạ Trường Hoài nói hôm nay, ta đã nhận ra hắn có ký ức của kiếp trước.
So với để hắn chủ động mở miệng, gây chia rẽ giữa ta và Cố Thanh Viễn, chi bằng ta nắm thế chủ động, thẳng thắn nói rõ mọi chuyện.
Chuyện luân hồi trọng sinh vốn hoang đường khó tin, nhưng vì là ta nói, nên Cố Thanh Viễn tin ngay lập tức, không chút hoài nghi.
Chàng ôm chặt ta vào lòng, như thể sợ buông ra một khắc, ta sẽ biến mất khỏi thế gian này.
“Phu nhân… xin lỗi nàng. Kiếp trước là ta đến quá muộn. May thay, Tạ Trường Hoài đủ ngu ngốc… nên kiếp này, ta mới có cơ hội chen chân vào.”
Ta vòng tay ôm lại chàng, cổ họng nghẹn lại, giọng khàn khàn:
“Phu quân, thiếp… cũng phải cảm ơn chàng. Cảm ơn chàng đã kiên định chọn thiếp.”
Sau lần mở lòng ấy, tình cảm giữa ta và Cố Thanh Viễn càng thêm khăng khít, sâu đậm.
Chỉ là có một chuyện khiến ta vừa buồn cười, vừa đau đầu
Từ khi biết vết sẹo trong lòng bàn tay ta là do Tạ Trường Hoài gây ra ở kiếp trước, Cố Thanh Viễn liền bắt đầu sưu tầm đủ loại thuốc mỡ trị sẹo, hận không thể khiến vết sẹo ấy lập tức biến mất khỏi cơ thể ta.
Dường như chỉ cần vết sẹo ấy còn, thì quá khứ giữa ta và người khác… cũng vẫn còn tồn tại.
Sau khi vết sẹo trong lòng bàn tay hoàn toàn mờ đi, ta được chẩn đoán đã mang thai.
Cố Thanh Viễn chìm đắm trong niềm vui sắp làm cha, ngập tràn mong đợi và hạnh phúc.
Thế nhưng chẳng ngờ, đúng lúc này man di lại xâm phạm biên cương, hoàng thượng hạ lệnh khẩn, yêu cầu chàng lập tức suất quân xuất chinh.
Khi ta đang thu xếp hành trang cho chàng lên đường, mí mắt phải của ta giật liên hồi, khiến lòng bất an không yên.
Ta nhớ rõ, ở kiếp trước thời điểm này chưa từng xảy ra chuyện biên cương có biến.
Ta lập tức sai Lan Nhi mang bản đồ tới, cẩn thận dò xem vị trí xảy ra chiến sự và rồi ta phát hiện ra tên một huyện quen thuộc đến đáng ngờ.
Ta nhớ ra rồi.
Nơi xảy ra sự việc chính là huyện mà Tạ Trường Hoài đang nhậm chức.
Linh cảm mãnh liệt dâng lên, ta vội vàng đem phát hiện ấy nói với Cố Thanh Viễn:
“Phu quân, thiếp đoán Tạ Trường Hoài sau khi nhớ lại tiền kiếp, nhất định không cam tâm làm một huyện lệnh nho nhỏ. Thiếp nghi ngờ… hắn đã cấu kết ngoại địch, mưu đồ phản quốc.”
21.
Kiếp trước, nhờ có phủ Thượng thư ta dốc toàn lực chống lưng, Tạ Trường Hoài ngay từ đầu đã được hoàng thượng trọng dụng, sau này thăng chức liên tục, cao đến nhất phẩm đại thần.
Thế mà kiếp này, hắn lại chỉ là một huyện lệnh thất phẩm nho nhỏ, bị điều đi nơi biên ải xa xôi hẻo lánh.
Khoảng cách thân phận quá lớn như vậy, Tạ Trường Hoài tuyệt đối không thể chấp nhận nổi, e rằng sẽ liều lĩnh làm liều cũng chưa biết chừng.
“Cảm ơn nương tử đã nhắc nhở. Nàng yên tâm, ta sẽ không để hắn đạt được mục đích đâu.”
Ngày tiễn Cố Thanh Viễn xuất chinh, mẫu thân cùng ta đứng trên thành lâu rất lâu, lặng lẽ dõi theo bóng dáng chàng rời đi.
“Nữ nhi, con đừng lo quá. Thanh Viễn là người dũng mãnh thiện chiến, nhất định sẽ bình an trở về.”
Ta nhẹ nhàng đặt tay lên chiếc bụng vẫn chưa lộ rõ, khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định.
“Vì mẹ con ta, chàng nhất định sẽ không để bản thân có chuyện gì.”
Những ngày không có Cố Thanh Viễn bên cạnh, mỗi ngày trôi qua đều vô cùng dày vò.
Bụng ta ngày một lớn dần, thế nhưng… tin tức từ tiền tuyến thì hoàn toàn bặt vô âm tín.
Chớp mắt đã đến giao thừa, phụ mẫu sợ ta cô đơn tủi thân, liền cùng nhau đến phủ Tướng quân ăn Tết với ta.
“Nữ nhi, hôm nay mẫu thân tự mình vào bếp, nấu toàn những món con thích ăn nhất. Mau nếm thử xem nào.”
“Cảm ơn mẫu thân.” Ta mỉm cười đáp, trong lòng lại không khỏi dâng lên một nỗi chua xót dịu dàng. Một bàn tiệc ấm cúng… chỉ thiếu mất người mà ta mong đợi nhất.
Thực ra ta không hề có khẩu vị, nhưng để phụ mẫu an lòng, cũng vì đứa trẻ trong bụng, ta vẫn ép bản thân ăn thêm vài miếng.
Bỗng
“Rầm!”
Cửa lớn bị người từ bên ngoài đạp mạnh mở tung, âm thanh chấn động cả tiền sảnh.
22.
Ám vệ mà Cố Thanh Viễn để lại âm thầm bảo vệ ta lập tức xuất hiện, nhanh chóng chắn trước mặt ta và phụ mẫu, tạo thành một hàng che chắn chặt chẽ.
Từ cửa, một nam một nữ bước vào.
Người nữ cười đắc ý, vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo.
“Phụ thân, mẫu thân, đại tỷ không ngờ phải không? Chúng ta lại gặp nhau nhanh thế này.”
“Chỉ có điều, lần này đổi lại là các người phải ngước nhìn ta. Phong thủy luân chuyển, nay đến lượt ta lên ngôi rồi.”
“Nữ nhi tốt của cha mẹ đây, nói ra thì ta còn phải cảm ơn tỷ một câu đó. Nếu hôm ấy không phải tỷ nhường cơ hội cứu Tạ Trường Hoài cho ta, ta cũng chẳng có cơ hội gả cho chàng.”
“Ngươi cứ tưởng mình đã gả được một lang quân như ý, đáng tiếc thay… người cười đến cuối cùng mới là kẻ thắng.”
Lâm Vãn Tình chỉ tay về phía ta, cười đến mức lảo đảo ngả nghiêng, tiếng cười bén nhọn, chói tai như kim đâm vào lòng người.
Phía sau nàng, Tạ Trường Hoài lặng lẽ đứng đó, ánh mắt u ám như tầng mây đen nặng trĩu, khiến người đối diện không khỏi rợn sống lưng.
Hắn vừa khẽ nhấc tay, liền có người từ phía sau bước lên, áp chế lấy Lâm Vãn Tình.
Lâm Vãn Tình còn chưa kịp khoe khoang hết câu, đột nhiên bị người giữ chặt cánh tay, lập tức nổi đóa: